chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 1.1 : Phủ Thân Vương

Đầu xuân năm Thuận Hy thứ hai mươi mốt.

Kinh thành phủ lên mình một màu đỏ rực của cờ quạt và đèn lồng. Gió xuân mang theo hương mai phảng phất khắp các con phố, từng đoàn xe ngựa nối đuôi nhau tiến về phía Đông thành, nơi tọa lạc phủ đệ của Bảo Thân vương.

Hôm nay là ngày đại hỷ.

Từ sáng sớm, tiếng pháo nổ vang khắp bốn phương. Trước cổng phủ, hai hàng thị vệ mặc giáp chỉnh tề đứng nghiêm như tượng đá, trường thương trong tay phản chiếu ánh nắng đầu ngày.

Gia nhân trong phủ tất bật chạy qua chạy lại.

“Nhanh lên! Đèn lồng bên hành lang phía Tây treo lệch rồi!”

“Khay lễ đâu? Mau mang sang tiền điện!”

“Lão ma ma nói giờ lành chỉ còn một khắc nữa thôi!”

Tiếng gọi nhau liên tục vang lên khiến cả phủ như một tổ ong khổng lồ.

Trong chính điện.

Nam Khang Thân vương khoác trên người bộ cát phục màu vàng sẫm, từng đường chỉ kim tuyến uốn thành hình mãng xà năm móng uy nghi. Chàng còn rất trẻ, gương mặt tuấn tú nhưng lại mang vẻ lạnh lùng hơn tuổi.

Đôi mắt ấy chỉ cần khẽ liếc qua cũng đủ khiến người khác cúi đầu.

Thái giám tổng quản Triệu Đức Toàn khom người.

“Gia, giờ lành đã đến.”

Nam Khang Thân vương khẽ gật đầu.

“Bắt đầu đi.”

Tiếng hô vang vọng khắp phủ.

“Đại lễ nạp Phúc tấn… bắt đầu!”

Ngay lập tức.

Tiếng chiêng, tiếng trống, tiếng nhạc lễ đồng loạt vang lên.

Các quan viên đứng hai bên đồng loạt cúi người hành lễ.

Ngoài phủ, dân chúng chen kín hai bên đường.

“Nghe nói hôm nay Gia cưới tận ba vị chủ tử.”

“Không chỉ vậy đâu.”

“Ta còn nghe nói Đích Phúc tấn là thiên kim Nữu Hỗ Lộc thị.”

“Phú Sát thị cũng vào phủ làm Trắc Phúc tấn.”

“Chuyện đó chưa đáng ngạc nhiên.”

Một lão nhân vuốt râu, hạ giọng.

“Điều lạ nhất… là còn có một vị nam tử được phong Cách cách theo vào phủ.”

Lời vừa dứt.

Đám đông lập tức xôn xao.

“Nam nhân?”

“Làm gì có chuyện ấy?”

“Đại Thanh từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ.”

“Chẳng lẽ Hoàng thượng chuẩn y?”

“Suỵt! Chuyện của hoàng gia, đừng nói lớn.”

Tất cả đều tò mò nhìn về cuối con đường.

Không bao lâu sau.

Tiếng vó ngựa và tiếng chuông đồng vang lên.

Ba đoàn rước dâu xuất hiện.

Đi đầu là đội nhạc lễ.

Tiếp theo là hàng chục thị vệ hộ tống.

Ở giữa là ba cỗ kiệu đỏ.

Mỗi chiếc được trang trí khác nhau theo đúng thân phận.

Chiếc đầu tiên thêu hoa mẫu đơn bằng chỉ vàng nhạt.

Đó là kiệu của Trắc Phúc tấn.

Chiếc thứ hai rộng hơn, phủ kín bằng lụa đỏ thêu phượng hoàng chín đuôi.

Đó là kiệu của Đích Phúc tấn.

Chiếc cuối cùng nhỏ hơn.

Không có hình phượng.

Chỉ thêu hoa văn mây lành và trúc xanh.

Người dân càng nhìn càng tò mò.

“Cỗ kiệu cuối kia là ai?”

“Nghe nói chính là vị nam Cách cách.”

“Nam tử mà ngồi kiệu của hậu viện…”

“Thật đúng là chuyện lạ ngàn năm.”

Trong chiếc kiệu thêu mẫu đơn.

Phú Sát Lệnh Ý lặng lẽ siết chặt chiếc khăn hỷ trong tay.

Dưới lớp khăn đỏ, đôi môi nàng khẽ mím lại.

Một nha hoàn đi bên ngoài nhỏ giọng.

“Chủ tử.”

“Làm sao?”

“Nô tỳ vừa nghe nói… Đích Phúc tấn là trưởng nữ Nữu Hỗ Lộc phủ.”

Lệnh Ý cười nhạt.

“Ta biết.”

“Nữu Hỗ Lộc thị nhiều đời làm trọng thần.”

“Nàng ta vừa vào phủ đã là chính thất.”

Nha hoàn dè dặt hỏi.

“Chủ tử… người không lo sao?”

Lệnh Ý khẽ nâng khóe môi.

“Lo?”

“Nếu chỉ dựa vào xuất thân mà có thể giữ vững địa vị, thì hậu viện này đã chẳng có bao nhiêu oan hồn.”

Nàng nhẹ nhàng vuốt lại tay áo.

“Địa vị là do triều đình ban.”

“Ân sủng… mới là thứ quyết định cả đời.”

Đôi mắt dưới khăn voan hiện lên một tia lạnh lẽo.

“Nữu Hỗ Lộc Thục An…”

“Ta rất muốn xem, ngươi có thể giữ được vị trí Đích Phúc tấn bao lâu.”

Trong chiếc kiệu lớn nhất.

Thục An ngồi ngay ngắn.

Hai bàn tay đặt lên nhau nhưng đầu ngón tay hơi run.

Đây là lần đầu tiên nàng rời khỏi phủ từ nhỏ đến lớn.

Từ hôm nay.

Nàng không còn là đại tiểu thư Nữu Hỗ Lộc phủ.

Mà là nữ chủ nhân của Bảo Thân vương phủ.

Bên ngoài.

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Tỷ tỷ.”

Thục An mỉm cười.

“Hoàn An?”

“Là đệ.”

“Có mệt không?”

“Không.”

“Tỷ thì sao?”

“Ta… hơi hồi hộp.”

Ngoài kiệu truyền đến tiếng cười khe khẽ.

“Tỷ tỷ đừng sợ.”

“Đệ sẽ luôn ở bên cạnh.”

Nghe câu nói ấy.

Thục An bất giác đỏ hoe mắt.

Từ nhỏ.

Hoàn An luôn là người che chở cho nàng.

Mỗi lần nàng bị bắt nạt.

Là Hoàn An đứng ra.

Mỗi lần nàng bị phạt.

Cũng là Hoàn An lén mang bánh và thuốc đến.

Bây giờ.

Ngay cả khi nàng xuất giá.

Đệ đệ vẫn bất chấp ánh mắt thiên hạ để theo nàng vào Thân vương phủ.

Thục An khẽ nói.

“Hoàn An.”

“Có.”

“Nếu sau này…”

“Nếu có ai làm khó đệ…”

“Đừng vì ta mà nhẫn nhịn.”

Bên ngoài im lặng một lát.

Rồi giọng Hoàn An bình tĩnh vang lên.

“Tỷ tỷ.”

“Người nên lo là những kẻ muốn làm khó chúng ta.”

“Đệ chưa từng để người khác dễ dàng đạt được ý nguyện.”

Nghe vậy.

Thục An bật cười.

Bao nhiêu căng thẳng trong lòng cũng vơi đi không ít.

Chiếc kiệu thứ ba.

Hoàn An mặc bộ cát phục màu lam sẫm.

Mái tóc được tết gọn theo quy củ của Mãn Châu.

Ngũ quan thanh tú nhưng không hề mềm yếu.

Giữa nét ôn hòa lại ẩn chứa sự sắc bén khó diễn tả.

Đôi mắt cậu lặng lẽ quan sát mọi thứ qua khe rèm.

Một thị vệ đi ngang vô tình nhìn thấy gương mặt ấy.

Hắn khựng lại.

Đến khi đồng đội huých vai mới giật mình.

“Nhìn gì vậy?”

“… Không có.”

Nhưng trong lòng hắn không khỏi kinh ngạc.

Một nam tử…

Lại có dung mạo thanh nhã đến thế.

Không giống nữ nhân mềm mại.

Cũng chẳng mang vẻ cương nghị thô ráp.

Mà giống như ngọc được mài giũa kỹ lưỡng.

Ôn nhu nhưng không thể xem thường.

Hoàn An khẽ buông rèm xuống.

Trong lòng cậu không hề để ý những ánh mắt bên ngoài.

Thứ cậu quan tâm…

Là tương lai của tỷ tỷ.

Vương phủ này nhìn ngoài thì phồn hoa.

Nhưng phía sau những bức tường son ấy.

Là vô số toan tính.

Một khi bước vào.

Muốn quay đầu…

Đã không còn đường nữa.

Hoàn An nhẹ nhàng vuốt chiếc ngọc bội phụ thân tặng trước lúc lên đường.

Trong đầu nhớ lại lời dặn của ông.

“An nhi.”

“Con không cần tranh sủng.”

“Cũng không cần lập công.”

“Phụ thân chỉ giao cho con một việc.”

“Bảo vệ tỷ tỷ con.”

Ánh mắt Hoàn An dần trở nên kiên định.

“Dù phải đối đầu với bất kỳ ai…”

“Ta cũng sẽ không để tỷ tỷ chịu nửa phần tủi nhục.”

Ngay lúc ấy.

Đoàn xe ngựa chậm rãi dừng trước cổng lớn phủ Bảo Thân vương.

Hai cánh cổng son nặng nề từ từ mở ra.

Tiếng thái giám cất cao.

“Giờ lành đã đến!”

“Mời ba vị chủ tử… nhập phủ!”

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về toàn bộ chương — không gắn với một đoạn cụ thể.

Chưa có bình luận chương.

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Thục Hy Truyện

Chương 1.1 : Phủ Thân Vương·Nguyễn Trần Bảo An

0:00 / 0:00