chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 1.2 Phủ Thân Vương

Tiếng xướng lễ vừa dứt, cả phủ Bảo Thân vương chìm trong bầu không khí trang nghiêm.

Hai hàng thị vệ đồng loạt khom người.

“Mời ba vị chủ tử nhập phủ!”

Ba cỗ kiệu lần lượt dừng hẳn trước cổng son.

Triệu Đức Toàn – tổng quản thái giám của phủ – bước lên trước, hai tay nâng phất trần, giọng nói lanh lảnh nhưng không mất đi vẻ cung kính.

“Giờ lành đã đến. Xin mời Đích Phúc tấn.”

Một ma ma tiến đến, vén rèm kiệu.

Một bàn tay trắng như ngọc khẽ đặt lên cánh tay bà.

Thục An chậm rãi bước xuống.

Bộ cát phục đỏ thêu kim phượng càng tôn lên khí chất đoan trang của nàng. Khăn hỷ đỏ che khuất dung nhan, chỉ để lộ chiếc cằm trắng nõn cùng đôi môi hồng nhạt.

Các ma ma trong phủ đều âm thầm gật đầu.

“Quả nhiên là phong thái của đích nữ đại tộc.”

“Chỉ đứng thôi cũng đủ thấy khí chất.”

Sau khi Thục An đứng vững, Triệu Đức Toàn mới quay sang.

“Mời Trắc Phúc tấn.”

Chiếc kiệu thứ hai mở ra.

Phú Sát Lệnh Ý bước xuống đầy ung dung.

Nếu Thục An giống dòng nước lặng thì Lệnh Ý lại như đóa mẫu đơn vừa nở, kiều diễm nhưng mang theo vài phần sắc sảo.

Khóe môi nàng hơi cong.

Ánh mắt lướt qua Thục An rồi rất nhanh thu lại.

Một cái liếc tưởng như vô tình, nhưng cả hai đều hiểu.

Kể từ hôm nay…

Các nàng là tỷ muội trong cùng một phủ.

Đồng thời cũng là đối thủ của nhau.

Đúng lúc ấy.

Ánh mắt mọi người đều hướng về cỗ kiệu cuối cùng.

Có người tò mò.

Có người khinh thường.

Cũng có người chờ xem trò cười.

Một tiểu thái giám thì thầm.

“Đó là vị nam Cách cách sao?”

“Ta nghe nói là đệ đệ ruột của Đích Phúc tấn.”

“Nếu không nhờ thân phận ấy, làm sao được bước vào hậu viện?”

Một ma ma lớn tuổi khẽ nhíu mày.

“Cẩn thận miệng lưỡi.”

“Đây là ý chỉ của Hoàng thượng.”

Nghe vậy, đám người lập tức cúi đầu, không dám bàn tán thêm.

Rèm kiệu từ từ được vén lên.

Một thân ảnh mặc cát phục xanh lam chậm rãi bước xuống.

Đôi giày đen vừa chạm đất, bốn phía bỗng yên tĩnh đến lạ.

Không ít người vô thức ngẩng đầu nhìn.

Hoàn An đứng thẳng giữa sân.

Thân hình cao ráo, lưng thẳng như tùng.

Khuôn mặt trắng trẻo nhưng không hề nữ tính, từng đường nét thanh nhã như được gọt giũa tỉ mỉ.

Đôi mắt phượng đen láy bình tĩnh quan sát mọi thứ xung quanh.

Không kiêu ngạo.

Cũng chẳng hề rụt rè.

Tựa như những lời dị nghị chưa từng tồn tại.

Một nha hoàn trẻ nhìn đến ngẩn người.

“Đó… thật sự là nam tử sao?”

Ma ma bên cạnh khẽ ho một tiếng.

“Nói nhỏ.”

“Nếu không nhìn y phục, e rằng còn tưởng là tiên nhân bước xuống trần.”

Hoàn An chậm rãi tiến đến cạnh Thục An.

“Tỷ tỷ.”

Thục An khẽ nghiêng đầu.

“Đệ có lạnh không?”

Hoàn An mỉm cười rất nhẹ.

“Không.”

“Còn tỷ?”

“Ta ổn.”

Dù chỉ là vài câu hỏi han ngắn ngủi nhưng cũng đủ khiến nhiều người trong phủ bất ngờ.

Tỷ đệ Nữu Hỗ Lộc thị…

Tình cảm quả thực rất tốt.

Triệu Đức Toàn cất cao giọng.

“Ba vị chủ tử, xin theo nô tài vào chính điện.”

Đoàn người bắt đầu tiến vào phủ.

Hai bên hành lang là từng dãy nha hoàn và thái giám đứng ngay ngắn.

Ai nấy đều cúi đầu.

Không một ai dám ngẩng mặt nhìn lâu.

Hoàn An vừa đi vừa âm thầm quan sát.

Bố cục của phủ được chia thành sáu viện.

Chính viện nằm ở trung tâm.

Phía Đông là Trường Xuân viện.

Phía Tây là Ngọc Lan viện.

Sau hồ sen còn có một tiểu viện yên tĩnh, trồng đầy trúc xanh.

‘Bố trí thế này…’

‘Muốn từ hậu viện đến thư phòng của Gia, chỉ có ba con đường.’

‘Nếu xảy ra chuyện…’

‘Rất dễ bị người khác chặn lại.’

Ánh mắt cậu khẽ trầm xuống.

Mới bước vào phủ.

Hoàn An đã bắt đầu ghi nhớ từng lối đi.

Ở tầng hai của Vọng Nguyệt các.

Một nữ tử mặc xiêm y màu tím nhạt đứng bên cửa sổ.

Nàng khẽ nhấp một ngụm trà rồi nhìn xuống đoàn người.

“Đó là Đích Phúc tấn sao?”

Một cung nữ đáp nhỏ.

“Vâng.”

“Nữu Hỗ Lộc Thục An.”

“Còn người bên cạnh?”

“Đệ đệ ruột của nàng.”

“Cách cách Hoàn An.”

Nữ tử bật cười.

“Nam Cách cách…”

“Thật thú vị.”

Đôi mắt nàng dừng trên gương mặt Hoàn An khá lâu.

Không hiểu vì sao…

Trong lòng nàng lại dâng lên cảm giác bất an.

Giống như người này sẽ khiến cả hậu viện vốn yên ổn thay đổi.

Nàng chính là Ô Lạp Na Lạp Như Ý

Là trắc phúc tấn là được nạp vào vương phủ năm ngoái.

Cũng là người luôn cho rằng…

Vị trí nữ chủ nhân tương lai sớm muộn cũng thuộc về mình.

Nhưng hôm nay.

Sự xuất hiện của gia tộc Nữu Hổ Lộc Gia và Phú Sát Gia khiến kế hoạch của nàng xuất hiện một biến số chưa từng ngờ tới.

Ô Lạp Na Lạp Như Ý khẽ siết chặt chén trà.

“Hoàn An…”

“Hy vọng ngươi chỉ là một kẻ biết an phận.”

“Nếu không…”

Ánh mắt nàng dần lạnh đi.

“Đừng trách ta không nể tình.”

Trong khi đó.

Hoàn An như cảm nhận được điều gì.

Cậu khẽ ngẩng đầu.

Hai ánh mắt vô tình chạm nhau qua khoảng sân rộng.

Không ai lên tiếng.

Không ai hành lễ.

Chỉ trong thoáng chốc ấy…

Cả hai đều hiểu.

Đối phương tuyệt đối không phải người dễ đối phó.

Một cơn gió xuân thổi qua.

Làm lay động những chiếc chuông đồng dưới mái hiên.

Tiếng chuông ngân vang.

Như báo hiệu…

Những ngày bình yên của phủ Bảo Thân vương đã chính thức khép lại.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về toàn bộ chương — không gắn với một đoạn cụ thể.

Chưa có bình luận chương.

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Thục Hy Truyện

Chương 1.2 Phủ Thân Vương·Nguyễn Trần Bảo An

0:00 / 0:00