chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

CHƯƠNG 7: CƠN MƯA RÀO BẤT CHỢT

Mùa hạ ở thành phố này luôn rực đỏ và đỏng đảnh như một cô nàng mới lớn. Mới ban nãy nắng còn rát cả vai áo, vậy mà khi tiết học cuối cùng vừa kết thúc, mây đen đã kéo về che kín cả bầu trời. Tiếng sấm rền vang xa xa, và chỉ trong chớp mắt, một cơn mưa rào trắng xóa đổ ập xuống sân trường Thanh Bình.

Hiền đứng ở sảnh chính, nhìn màn mưa dầy đặc mà thở dài. Mai đã được bố đón bằng xe máy từ sớm, còn cô thì chỉ có chiếc xe đạp mini và một tâm hồn "quên mang áo mưa". Đám bạn xung quanh dần thưa thớt, ai có áo mưa thì lao đi, ai có người đón thì vẫy tay chào. Chỉ còn lại Hiền và một vài bạn khác đứng tần ngần nhìn bong bóng nước phập phồng trên sân xi măng.

"Lại quên xem dự báo thời tiết à?" Một giọng nói quen thuộc vang lên ngay sát bên cạnh.

Hiền giật mình quay sang. Nhật Minh đang đứng đó, trên vai vẫn đeo chiếc cặp xếch, đôi mắt lơ đãng nhìn vào màn mưa. Cậu không có vẻ gì là vội vã, ngược lại còn trông rất thong dong như thể đang thưởng thức một buổi hòa nhạc của thiên nhiên.

"Cậu cũng chưa về sao?" Hiền hỏi, cố tình lùi ra xa một chút để giữ khoảng cách.

"Xe mình bị tuột xích lúc nãy, vừa sửa xong thì trời mưa", Nhật Minh đáp, rồi cậu ngồi bệt xuống bậc tam cấp, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh. "Ngồi xuống đi, mưa này còn lâu mới tạnh. Đừng đứng đó nhìn như thể muốn dùng ý chí để ngăn mưa lại như vậy."

Hiền hơi ngập ngừng rồi cũng ngồi xuống. Khoảng không gian dưới mái hiên bỗng trở nên thu hẹp lại. Tiếng mưa rơi trên mái tôn vang lên rầm rập, át đi cả tiếng thở của hai người, nhưng lại tạo ra một sự tĩnh lặng kỳ lạ trong tâm hồn. Mùi đất ẩm bốc lên, quyện với mùi cỏ ướt – cái mùi đặc trưng của những cơn mưa mùa hạ mà Hiền luôn yêu thích.

"Này", Nhật Minh bỗng lên tiếng, phá tan sự im lặng. "Sao lúc nào cậu cũng giữ khoảng cách với mọi người thế? Cứ như thể cậu đang xây một bức tường xung quanh mình vậy."

Hiền ngẩn người, cô không ngờ cậu lại quan sát kỹ đến thế. Cô nhặt một viên sỏi nhỏ, ném vào vũng nước trước mặt. "Không phải mình xây tường. Chỉ là mình thấy mình không thuộc về thế giới của những người lấp lánh như các cậu. Mình là một 'mọt sách' thực tế, mình sợ những thứ mơ mộng sẽ làm mình xao nhãng."

Nhật Minh khẽ cười, một nụ cười không có chút mỉa mai nào. "Cậu sai rồi. Những người 'lấp lánh' mà cậu nói thường rất cô đơn vì ai cũng chỉ nhìn vào cái vỏ bọc bên ngoài của họ. Còn cậu, cậu có một thế giới bên trong rất thú vị. Đừng tự gọi mình là mọt sách theo cách tiêu cực như vậy."

Cậu với tay vào cặp, lấy ra một chiếc tai nghe rồi đưa một bên cho Hiền. "Nghe không? Nhạc không lời, giúp bình tĩnh hơn đấy."

Hiền nhận lấy chiếc tai nghe. Giai điệu piano nhẹ nhàng vang lên, hòa quyện với tiếng mưa rơi đều đặn. Trong khoảnh khắc ấy, Hiền cảm thấy bức tường mà cô dày công xây dựng bấy lâu bỗng chốc nứt ra một khe hở nhỏ. Cô lén nhìn nghiêng khuôn mặt của Nhật Minh. Dưới ánh sáng mờ ảo của ngày mưa, những đường nét của cậu trở nên mềm mại hơn. Cô chợt nhận ra, "hoàng tử" của trường cũng chỉ là một cậu thiếu niên với những suy tư riêng, không hề xa cách như cô tưởng.

Thời gian trôi qua, cơn mưa bắt đầu tạnh dần, chỉ còn lại những hạt mưa lất phất. Nhật Minh đứng dậy, phủi quần áo rồi lấy từ trong cặp ra một chiếc áo mưa cánh én màu xanh đậm.

"Mặc vào đi", cậu đưa chiếc áo mưa về phía Hiền.

"Còn cậu thì sao?" Hiền ngạc nhiên hỏi.

"Nhà mình ngay gần đây, mình chạy bộ về cũng được. Cậu còn phải đạp xe một quãng xa, không mặc áo mưa là ốm đấy. Mai mà nghỉ học thì ai cho mình chép bài Toán?" Nhật Minh nói đùa, rồi không đợi Hiền từ chối, cậu ấn chiếc áo mưa vào tay cô.

Trước khi lao vào màn mưa mù mịt, Nhật Minh còn quay lại nhìn Hiền, đôi mắt sáng rực dưới mái hiên: "Cảm ơn vì đã nghe nhạc cùng mình. Hẹn gặp lại vào ngày nắng, Hiền nhé!"

Bóng dáng cậu khuất dần sau cổng trường. Hiền đứng đó, tay ôm chiếc áo mưa vẫn còn vương chút hơi ấm của Nhật Minh. Cô cảm thấy lòng mình như vừa trải qua một trận mưa rào, không phải để làm ướt át mà để gột rửa những định kiến khô khan. Cô mặc chiếc áo mưa quá khổ vào người, cảm giác như mình đang được bao bọc bởi một sự quan tâm thầm lặng.

Chiều hôm đó, chiếc xe đạp cũ của Hiền không còn kêu lạch cạch nặng nề nữa. Cô đạp xe qua những con phố ướt át, môi khẽ ngân nga theo giai điệu piano lúc nãy. Cơn mưa rào bất chợt đã mang đi sự rụt rè của một cô gái "không phải công chúa", và mang đến một niềm vui lấp lánh mà ngay cả nắng vàng cũng không thể sánh bằng.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Tôi không phải là công chúa

CHƯƠNG 7: CƠN MƯA RÀO BẤT CHỢT·Hina

0:00 / 0:00