Đọc truyện
CHƯƠNG 8: NHÓM BẠN "BỐN CHIẾC LÁ"
Sau cơn mưa rào định mệnh ấy, cuộc đời của Hiền không chỉ có thêm Nhật Minh mà còn xuất hiện một khái niệm mới: "Nhóm bạn Bốn chiếc lá". Cái tên nghe có vẻ sến súa này thực chất là sản phẩm của Mai, sau khi cô nàng quyết tâm lôi kéo thêm hai thành viên nữa vào quỹ đạo của mình và Hiền. Đó là Nhật Minh – "hoàng tử lạnh lùng" và Hoàng "vẹt" – cậu bạn ngồi bàn đầu có khả năng nói liến thoắng và biết mọi tin tức sốt dẻo trong trường.
“Tại sao lại là Bốn chiếc lá?” Hiền nhướn mày hỏi khi cả bốn đang ngồi tụ tập ở quán chè gần cổng trường sau giờ tan học.
“Thì cậu xem", Mai hào hứng giải thích, tay múa may minh họa. “Cỏ bốn lá tượng trưng cho sự may mắn. Nhóm mình có: Hiền là sự Thông Thái, Nhật Minh là sự Lấp Lánh, mình là sự Vui Vẻ, và Hoàng... Hoàng là sự Ồn Ào!”
“Này! Sao lại là Ồn Ào? Tớ là Thông Tin nhé!” Hoàng "vẹt" phản đối, tay vớt nốt hạt trân châu cuối cùng trong cốc chè. “Nhờ tớ mà các cậu mới biết hội diễn văn nghệ năm nay có giải thưởng là một chuyến dã ngoại đấy!”
Nhật Minh chỉ im lặng mỉm cười, đôi mắt cậu thỉnh thoảng lại lướt qua phía Hiền. Hiền cảm thấy lạ lẫm. Trước đây, giờ tan trường của cô thường là đạp xe một mình về nhà, vội vã ăn cơm rồi lao vào bàn học. Nhưng giờ đây, không gian xung quanh cô tràn ngập tiếng cười nói của Mai, những mẩu chuyện phiếm của Hoàng và cả sự hiện diện thầm lặng nhưng vững chãi của Nhật Minh.
“Nói về may mắn", Nhật Minh bất chợt lên tiếng, giọng cậu trầm ấm len lỏi qua tiếng ồn ào của quán xá. “Tớ thấy may mắn nhất là ngồi cạnh một người không bao giờ phàn nàn khi tớ mượn cục tẩy đến lần thứ mười trong một tiết học.”
Hiền đỏ mặt, cúi xuống nhìn bát chè đậu đỏ: “Cậu nên tự mua tẩy đi thì hơn.”
Cả nhóm cười rộ lên. Những trò nghịch ngợm của tuổi học trò bắt đầu nảy sinh từ chính những buổi gặp gỡ như thế. Hoàng "vẹt" đề nghị cả nhóm cùng thực hiện một "phi vụ" đặc biệt: Lén để lại những lời chúc tích cực vào trong hộc bàn của các bạn trong lớp vào giờ trực nhật sáng mai.
“Chúng ta sẽ gọi đó là ‘Sứ giả niềm vui’", Mai hưởng ứng nhiệt tình. “Để cho mấy đứa hay nói xấu người khác như nhóm Kiều Dung phải thấy hối hận vì đã luôn cau có!”
Sáng hôm sau, bốn người đến trường từ lúc trời còn tờ mờ sáng. Hiền chưa bao giờ thấy sân trường yên tĩnh và đẹp đến thế. Những giọt sương còn đọng trên lá bàng, không gian phảng phất mùi nhựa cây thanh khiết. Họ chia nhau ra, lén đặt những mẩu giấy màu sắc vào từng ngăn bàn.
Hiền nhận nhiệm vụ ở dãy bàn của nhóm Kiều Dung. Cô ngập ngừng một chút, rồi đặt vào ngăn bàn của Dung một mẩu giấy với dòng chữ: “Nụ cười của bạn rất đẹp khi bạn không phán xét người khác. Chúc một ngày tốt lành!”
Khi cả bốn hoàn thành và tập hợp lại ở hành lang, họ nhìn nhau cười – một nụ cười của sự đồng lõa đáng yêu. Hiền nhận ra rằng, sự tinh nghịch của tuổi học trò không nhất thiết phải là những trò đùa tai quái, mà đôi khi là những hành động nhỏ bé nhưng mang lại hơi ấm cho người khác.
“Này, ‘Thông Thái’", Nhật Minh gọi khẽ khi cả hai đi ngang qua cây phượng già. “Cậu thấy làm thành viên của Bốn chiếc lá thế nào?”
Hiền nhìn những người bạn của mình đang chạy nhảy phía trước, rồi nhìn sang Nhật Minh. Cô khẽ đáp: “Lạ lắm. Nhưng hình như... mình bắt đầu thấy thích cảm giác này rồi.”
Cuộc sống của một cô gái vốn tự nhận "không phải công chúa" giờ đây đã có thêm những "kỵ sĩ" và "đồng đội" trung thành. Nhóm Bốn chiếc lá không chỉ là một cái tên, mà là một minh chứng rằng: Thanh xuân sẽ thực sự rực rỡ khi chúng ta tìm thấy những mảnh ghép thuộc về chính mình, để cùng nhau cười, cùng nhau nghịch ngợm và cùng nhau trưởng thành dưới mái trường này.




