Bóng nướcTriêu Triêuvisibility14 lượt xem
chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 3: Không bình thường

Sáng hôm sau, ông Hai đến công ty sớm hơn mọi bữa.

Tụi nhân viên văn phòng còn chưa tới đủ, cái tầng lầu rộng thênh thang chỉ lác đác vài ba người. Chị lao công đang cặm cụi lau mấy tấm kính lớn, tiếng khăn lau sột soạt nghe nhức cả tai. Cậu bảo vệ trẻ mang lên cho ông ly cà phê đá đen đặc, không đường. Mọi thứ ở cái văn phòng này vẫn diễn ra bình thường, ngăn nắp như một cái máy được tra dầu mỡ định kỳ qua mười mấy năm trời.

Chỉ có ông Hai là không bình thường.

Ông mở máy tính lên, bấm vào cái file báo cáo tài chính cuối năm. Mười phút trôi qua, con chuột trên tay ông vẫn nằm im một chỗ, mắt ông dán vào những con số nhảy múa trên màn hình nhưng đầu óc thì trống rỗng, không nhớ nổi mình vừa đọc tới dòng nào. Ông chuyển sang mở email, gõ lạch cạch được vài chữ trả lời thư khách hàng, rồi nửa chừng lại buông tay, mắt lại dại ra nhìn về phía cửa sổ. Đầu óc ông cứ như bị một sợi dây thừng vô hình của ai đó móc vào, cứ sơ sẩy một chút là bị kéo tuột đi nơi khác. Cái sự mất kiểm soát đó làm một người tính tình nghiêm cẩn, độc đoán như ông thấy bực bội, khó chịu trong người.

Khoảng mười giờ, cuộc họp với trưởng các phòng ban bắt đầu.

Mọi người ngồi vây quanh cái bàn dài bằng gỗ sồi sang trọng. Người ta thao thao bất tuyệt báo cáo về doanh số cuối năm, những biểu đồ tăng trưởng cột xanh cột đỏ, thông tin cổ phiếu trên thị trường, rồi kế hoạch bành trướng thị trường cho năm tới. Ông Hai ngồi ở cái ghế đầu bàn, vị trí của một vị thuyền trưởng. Ông vẫn gật đầu, thỉnh thoảng buông vài câu nhận xét sắc sảo, cộc lốc đúng với thương hiệu của mình. Nhưng khổ nỗi, trong cái đầu đang gật gù kia, hình ảnh điệu múa lụa màu khói đêm qua cứ phút chốc lại hiện lên, rõ mồn một như một cuốn phim lậu chiếu đè lên những con số làm ông không tài nào tập trung được.

Đến lúc cuộc họp giải tán, thằng Thắng bên phòng kinh doanh gom hồ sơ lại, nhìn ông cười cười:

“Hôm nay anh Hai có vẻ mệt hen?”

Ông Hai giật mình, thu ánh mắt lại:

“Ủa, vậy hả?”

“Dạ, em thấy anh cứ thất thần sao đâu á. Mấy cái số liệu bên dự án Bình Chánh lúc nãy, bình thường là anh bắt lỗi tụi em dữ lắm mà nay anh duyệt lẹ dữ dằn.”

Ông Hai cười nhạt, xua tay cho qua chuyện:

“Tại cuối năm nhiều việc, đêm qua ngủ không đủ giấc thôi.”

Tụi nhân viên gật gù tin sái cổ. Có lẽ tụi nó cũng đủ khôn ngoan để giả vờ tin cái lời phân trần của ông sếp lớn, tụi nó nghĩ rằng ông đang quen mấy đứa con gái trẻ trẻ rồi bị người ta giận dỗi.

Buổi trưa, ông Hai không ăn cơm hộp ở văn phòng mà đi bộ xuống cái quán cơm tấm bình dân đầu hẻm gần công ty. Cái quán nhỏ xíu, chật chội, bàn ghế inox kê sát rạt nhau, khói từ bếp nướng sườn bay ra mù mịt, sực nức mùi mỡ hành và nước mắm. Người ta vô ăn ồn ào, tiếng kêu món, tiếng trả tiền, tiếng muỗng nĩa va vào nhau. Vậy mà ông Hai lại chịu. Ít ra, ngồi ở cái xó này, ông còn nghe được tiếng người thật việc thật, đỡ hơn cái sự im lặng vắng ngắt đến phát điên trong căn hộ trăm mét vuông của ông.

Bà chủ quán vừa thấy cái bóng cao lớn của ông bước vô đã đon đả cười:

“Hôm nay ăn như cũ hả chú Hai? Sườn cọng với trứng ốp-la không ớt hé?”

Ông Hai gật đầu, ngồi xuống cái bàn sát vách tường mục:

“Dạ, như cũ đi chị.”

Bà chủ quay lưng vô bếp múc cơm. Ông Hai ngồi đợi, hai tay đan vào nhau. Bất giác, ánh mắt ông nhìn sang cái bàn bên cạnh.

Ở đó có một đôi vợ chồng trẻ, chắc cũng cỡ tuổi nhân viên của ông. Đứa vợ vừa lặt vặt gắp mấy miếng dưa chua bỏ qua dĩa của chồng, vừa cằn nhằn điều gì đó về chuyện tiền nong, chuyện quà cáp cho bên ngoại tết này. Thằng chồng không cãi, cũng không tỏ vẻ bực dọc, nó chỉ nhe răng cười hề hề, vừa nhai chóp chép vừa chịu trận. Một lúc, nó lén thò tay định bóc miếng sườn liền bị đứa vợ đánh cái chát vô mu bàn tay, lườm một cái sắc lẹm.

Một cảnh tượng đời thường tới mức dung tục, chẳng ai thèm ngó ngàng. Vậy mà ông Hai lại nhìn trân trân, nhìn đến nỗi quên cả dĩa cơm người ta mới bưng ra.

Hồi xửa hồi xưa, cái hồi hai vợ chồng còn ở trong cái nhà thuê ẩm thấp ngoài quận tám, vợ ông cũng hay có cái nết như vậy. Hay nhắc nhở ba cái chuyện vụn vặt, hay cằn nhằn ông cái tội đi nhậu về không chịu thay đồ, hay khó chịu vì những chuyện nhỏ nhen như cái móng tay. Lúc đó ông đang hăng máu làm giàu, ông thấy mấy thứ đó phiền phức quá chừng, thấy đàn bà sao mà rắc rối. Bây giờ đi qua một khúc sông dài, ngoảnh đầu nhìn lại, ông mới thấu ra một điều đau điếng: có những tiếng cằn nhằn, thực chất lại là một kiểu thương yêu. Chỉ tiếc là con người ta thường hiểu ra mấy chuyện đó khi mọi thứ đã muộn màng, khi cái người hay cằn nhằn mình đã ngồi ở một vùng trời khác, ăn những dĩa cơm không có mặt mình.

Buổi chiều, công việc lại cuốn ông đi như nước lũ tràn bờ. Hết khách hàng này tới đối tác khác, những cuộc điện thoại đòi nợ, trả nợ kéo dài tới sập tối. Nhưng ngặt nỗi, cứ hễ có một khoảng lặng nhỏ nhoi nào xuất hiện giữa hai cuộc gọi, cái hình ảnh tà áo màu khói kia lại chui tọt vào đầu ông. Ánh mắt xa xăm như nhìn vào cõi vô định, điệu múa mềm như con nước chảy xuôi dòng.

Ông Hai bắt đầu thấy bực bội với chính bản thân mình. Một người đàn ông như ông, lăn lộn đến mòn gót giày trên thương trường, nếm đủ mùi vị cay đắng mặn ngọt trên đời, vậy mà giờ lại đi ám ảnh bởi một cậu trai xa lạ không rõ lai lịch. Nghe nó vô lý đến mức nực cười, nếu đem chuyện này đi kể cho mấy chiến hữu trên bàn nhậu, chắc tụi nó cười vô bản mặt ông tới già.

Ông thử ngồi lại, tự dùng cái đầu lạnh của một doanh nhân để phân tích cái hiện tượng tâm lý kỳ quặc này. Chắc tại lâu quá rồi ông không yêu ai. Từ ngày ra tòa ly hôn, ông sống như một thầy tu giữa lòng thành phố, không bồ bịch, không ngó ngàng tới mấy cô chân dài chân ngắn, chẳng mảy may quan tâm tới ba cái chuyện tình cảm. Cuộc sống sau ly hôn nó cô độc quá, trống rỗng quá. Ông đang thiếu một người để bận lòng, để quan tâm, để tâm sự chuyện trò. Hay đơn giản hơn, cái thể xác và linh hồn già cỗi của ông đang thèm khát cái cảm giác được rung động, cái thứ cảm giác mà tiền bạc không mua nổi.

Thì con người ai chẳng vậy. Khi người ta thiếu thốn một cái gì đó quá lâu, người ta sẽ dễ dàng nhìn thấy nó ở bất cứ đâu. Giống như một kẻ khát đến cháy cổ họng đi giữa sa mạc đầy cát, mắt lúc nào cũng hoang tưởng nhìn thấy phía trước có một hồ nước trong xanh.

Nhưng đó có phải là nước đâu. Nó chỉ là ảo ảnh mà thôi.

Ông Hai bám chặt lấy cái kết luận đó, bám lấy nó như một kẻ chết đuối vớ được một khúc lục bình giữa dòng sông dữ. Ảo ảnh. Đúng rồi, tất cả chỉ là ảo ảnh cuối năm của một gã trung niên cô đơn mà thôi.

Buổi tối, ông về nhà sớm hơn mọi khi. Tắm rửa sạch sẽ xong, ông ra phòng khách ngồi trước cái tivi màn hình phẳng bự chảng. Trên màn hình đang chiếu một bộ phim truyền hình gì đó, nhân vật khóc lóc nói năng cái gì ông chẳng mẩy may vô đầu. Cái tivi bật lên bây giờ chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: phát ra tiếng người nói để cái căn hộ trăm mét vuông này đỡ phần lạnh lẽo.

Ông mở điện thoại ra, ngón tay vô thức lướt qua lướt lại trên mấy trang mạng xã hội. Lướt được một hồi, màn hình bỗng hiện lên một đoạn video ngắn. Cái tiêu đề đơn giản do đứa nhân viên nào đó trong công ty đăng lên: “Tiết mục hay nhất đêm tất niên công ty em. Coi mà rung động luôn á mọi người ơi!”

Ngón tay ông Hai khựng lại giữa khoảng không.

Cái lý trí của một ông già bốn mươi bốn tuổi bảo ông nên gạt phắt nó đi, lướt qua chỗ khác mà ngủ. Nhưng cuối cùng, cái ngón tay có nốt ruồi ở mu bàn tay vẫn không chịu nghe lời, nó run run bấm vào nút Play.

Đoạn video dài chưa đầy hai phút, chắc quay bằng điện thoại đời cũ nên chất lượng mờ căm, ánh sáng chớp tắt rung rung theo nhịp bước chân của người quay. Vậy mà ông Hai ngồi coi không sót một giây. Coi xong lượt thứ nhất, ông bấm coi lại lượt thứ hai. Rồi lượt thứ ba. Lượt thứ tư... Cho đến khi cái màn hình điện thoại tự động tối thui vì chế độ tự tắt màn hình khi lâu quá không chạm vào, ông mới giật mình thảng thốt.

Một cảm giác khó chịu, có phần nhục nhã len nhẹ vào người ông. Không phải ông khó chịu vì cậu vũ công kia múa xấu múa đẹp, mà ông đang tự sỉ vả chính mình. Ông thấy mình bây giờ chẳng khác gì một thằng nhóc mới lớn mười bảy mười tám tuổi, rình mò coi hình đứa con gái mình thầm thương trộm nhớ. Ngớ ngẩn, vớ vẩn và xấu hổ đáng xấu hổ làm sao cho một cái danh phận giám đốc đứng trước bao nhiêu người.

Ông khóa màn hình điện thoại, ném mạnh nó lên cái ghế sofa bằng da đắt tiền. Ông đứng dậy, bước ra phía ban công, rút một điếu thuốc rồi bật lửa.

Đốm lửa đỏ rực lên trong đêm thâu. Làn khói trắng đục ngầu xộc vào buồng phổi, rồi từ từ thoát ra qua kẽ răng, tan biến vào cái không gian đầy gió của thành phố. Ông nhìn xuống dòng xe cộ thưa thớt phía dưới, bỗng dưng cái ký ức về cuộc hôn nhân tan vỡ ngày trước lại lội ngược dòng quay về.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Bóng nước

Chương 3: Không bình thường·Triêu Triêu

0:00 / 0:00