chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 7: Vết sẹo của cái đẹp

Thằng Linh sống lọt thỏm trong một con hẻm nhỏ xíu, lại còn nằm ngoằn ngoèo ngoài rìa thành phố. Con hẻm hẹp tới mức ngột ngạt, hễ hai chiếc xe máy đi ngược chiều tránh nhau là người ta phải nghiêng mình, gác một chân lên thềm nhà người khác mới lọt. Cứ tới mùa mưa bão, nước từ mấy cái cống ngoài lộ lớn tràn ngược vô, đọng lại thành những vũng nước nổi váng đen kịt. Hai bên hẻm là những dãy nhà trọ cất từ đời xưa, tường gạch loang lổ những mảng rêu màu xám xanh, quanh năm suốt tháng cứ thoang thoảng mùi ẩm mốc và mùi khói bếp.

Phòng trọ của Linh nằm khuất nẻo ở cuối dãy.

Căn phòng vỏn vẹn mười hai mét vuông, bước ba bước là đụng vách. Bên trong chẳng có đồ đạc gì quý giá, chỉ có mỗi một chiếc giường đơn kê sát góc, một cái tủ nhựa đựng quần áo, một chiếc quạt bàn cũ kỹ kêu rè rè mỗi khi nó xoay vòng.

Và một tấm gương soi lớn có khung bằng thiếc đặt dựa sát tường.

Tấm gương đó chính là thứ gia tài đắt đỏ nhất trong cái không gian chật chội này. Người ta có tiền thì mua xe tay ga, mua đồng hồ hiệu lấp lánh; riêng Linh, cậu dành dụm mấy tháng trời chỉ để mua tấm gương đó. Nghề múa nó bạc, ngặt cái lại đòi hỏi sự vẹn toàn. Mỗi một động tác tay bị thừa lực, mỗi lần đặt bàn chân lệch một phân... tất cả đều phải soi qua gương mới nhìn ra cái lỗi mà sửa.

Có những đêm đi diễn về muộn, Linh cứ đứng trân trân tập múa trước gương tới hai, ba giờ sáng. Tập đến mức hai cái đầu gối run bần bật, hai bắp chân căng cứng không còn cảm giác gì nữa, cậu mới chịu buông mình xuống nệm. Rồi sáng hôm sau, sáu giờ chuông reo lại lục đục ngồi dậy tiếp tục cái vòng lặp đó. Người đời đi xem múa, họ chỉ nhìn thấy vài ba phút thăng hoa ngắn ngủi dưới ánh đèn spotlight lộng lẫy trên sân khấu. Tuyệt nhiên, chẳng có ai nhìn thấy hàng ngàn giờ máu và mồ hôi đổ xuống phía sau bức màn nhung.

Reng... Reng...

Tiếng chuông báo thức từ cái điện thoại cục gạch reo vang. Linh mở mắt, trần nhà thạch cao thấp và loang lổ vết ố hiện ra trước mặt. Một vết nứt dài chạy ngang góc tường, kéo dài từ mép cửa sổ tới tận góc giường, vẫn nằm chơ vơ ở đó từ cái ngày cậu dọn tới đây ba năm trước.

Cậu ngồi dậy, toàn thân ê ẩm như vừa bị ai dùng gậy gỗ nện cho một trận. Nhất là hai cái bắp chân, nó đau nhức nhối. Buổi diễn tất niên tối qua bên công ty Hoàng Minh kéo dài hơn dự kiến, lại thêm mấy đoạn biên đạo mới do bên đối tác ép sửa gấp, Linh phải gồng cơ bắp, vặn xoắn cơ thể suốt mấy tiếng đồng hồ liền trên sàn gỗ.

Linh bước xuống giường, chân trần đi ngang qua tấm gương lớn. Theo phản xạ nghề nghiệp, cậu khựng lại, ngước mắt nhìn cái bóng của mình bên trong. Dưới lớp áo thun ba lỗ rộng thùng thình là một cơ thể thanh mảnh nhưng chằng chịt những dấu vết tàn nhẫn của cái nghiệp xướng ca. Mu bàn chân chai cứng, dày cộm lên một lớp sừng bị nứt nẻ; hai đầu gối thâm tím một quầng lớn do những cú quỳ, trượt sàn; trên bắp chân cũng lấm tấm những vết bầm nhạt màu. Có những vết thương cũ vừa mới gom da lành miệng thì vết bầm mới lại chồng lên.

Nó giống hệt như một cái vòng kim cô định mệnh găm vào da thịt cậu, không cách nào tháo gỡ.

Linh cúi người, ngón tay thanh mảnh chạm nhẹ vào vết bầm tím ngay dưới xương bánh chè, khẽ nhăn mặt vì cái đau điếng nhói lên tận óc. Đau chớ, thịt da con người chứ có phải sắt đá đâu mà không biết đau. Nhưng, cậu quen rồi. Cái nghề này nó độc địa lắm, đứa nào sợ đau, sợ khổ thì coi như tự gạch tên mình ngay từ vòng gửi xe.

Sau bữa sáng đơn giản, loáng thoáng với ổ bánh mì không và ly cà phê đá mua ở đầu hẻm, Linh chạy chiếc xe máy cà tàng tới phòng tập.

Đó thực chất là một cái nhà kho cũ nát được người ta thuê lại rồi cải tạo thành studio dạy múa. Nơi này không có chút gì gọi là sang trọng, nhưng được cái nó rộng rãi và biệt lập. Những tấm gương lớn phủ kín một mặt tường dài, âm thanh từ bộ loa thùng cũ vang vọng dội vào vách mỗi khi tiếng nhạc nổi lên.

Linh thích cái không gian nồng mùi mồ hôi này lắm. Ít nhất là ở đây, không có ai tò mò hỏi cậu cái câu hách dịch:“Ủa, đàn ông con trai lành lặn sao không đi làm thợ hồ, chạy grab mà lại ở đây đi uốn éo múa may chi vậy?”. Ở đây, người ta không nhìn cậu bằng cặp mắt dòm ngó như nhìn một sinh vật lạ ngoài hành tinh, cũng không có những tiếng cười cợt nhả, chế giễu sau lưng. Nơi này chỉ tồn tại ba thứ duy nhất: âm nhạc, mồ hôi và những con người đồng cảnh ngộ đang cố bấu víu lấy cái đam mê rách rưới của mình để mà sống qua ngày.

“Linh! Coi chừng cái chân trái mày kìa, lực chân hơi yếu rồi đó!” Chị Hồng, biên đạo chính của vũ đoàn, đứng ngoài sân khấu hét lớn, tay vỗ bành bạnh xuống đùi.

Linh gật đầu, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm:

“Dạ, em biết rồi chị Hồng.”

“Biết cái đầu mày chớ biết. Cái chân bầm dập như tử sĩ vậy mà không chịu xin nghỉ vài bữa đi, múa cố xác có ngày gãy xương nghe con.”

Linh quệt mồ hôi mỉm cười, giọng nghe nhẹ bẫng:

“Em nghỉ rồi lấy gì đóng tiền nhà, lấy gì bỏ vô họng hả chị?”

Chị Hồng nghe vậy thì im bặt rồi khẽ lắc đầu thở dài. Cái câu trả lời của thằng Linh nó quen thuộc tới mức cay đắng. Ở cái vũ đoàn hạng bét này, gần như đứa nào cũng mang một cái phận đời rách nát y như nhau. Chẳng có đứa nào giàu có, chẳng có đứa nào dư dả cắc bạc nào. Người ta lao vào cái nghiệp nghệ thuật này bằng một thứ đức tin gì đó còn mạnh mẽ, điên cuồng hơn cả tiền bạc. Chứ nếu tính toán thiệt hơn như một con buôn, chắc tụi nó đã rủ nhau bỏ nghề từ cái đời cố lỉ nào rồi.

Buổi tập kết thúc lúc đồng hồ chỉ gần mười hai giờ trưa. Linh ngồi bệt xuống sàn xi măng lạnh ngắt, cái áo thun ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào khuôn ngực gầy guộc. Cả người cậu lúc này như vừa được người ta vớt lên từ dưới lòng sông sâu, mệt đến mức không buồn nhấc một ngón tay.

Con bé Mai, đứa thực tập sinh mới vô nghề được vài tháng, cầm chai nước suối chạy lại gần, rụt rè đưa cho cậu:

“Anh Linh... uống nước đi anh.”

Linh ngước đầu lên, đón lấy chai nước:

“Ờ, cảm ơn em nha Mai.”

“Anh Linh nè... Hôm qua em có đi coi ké show bên nhà hàng Hoàng Minh á. Anh múa cái bài áo dài khói đẹp ác chiến luôn. Thiệt á, dưới khán phòng người ta im phăng phắc, nhìn anh múa mà em nổi hết da gà.”

Linh bật cười, ngụm nước mát làm dịu đi cái cổ họng đang khô khốc:

“Cám ơn em khen. Múa kiếm cơm thôi mà.”

Con bé Mai ngập ngừng một hồi, cặp mắt nhìn chằm chằm vô vệt bầm tím trên đầu gối Linh, hỏi nhỏ:

“Mà... anh múa vậy có mệt lắm không anh? Em thấy anh tập ngày tập đêm, mình mẩy bầm dập hết trơn.”

Linh im lặng mất vài giây. Ánh mắt cậu vô thức hướng về cái khoảng sân trống vắng phía trước gương, nơi những hạt bụi nhỏ li ti đang bay lơ lửng dưới vạt nắng trưa chiếu xuyên qua khe cửa kho. Cậu cười nhẹ, nụ cười buồn rượi:

“Mệt chứ em. Nhiều lúc mệt muốn rụng rời tay chân luôn vậy đó. Nhưng mà... nếu bắt anh bỏ múa, chắc anh sống không nổi quá.”

Con bé Mai tưởng ông anh đồng nghiệp đang nói giỡn chơi cho vui, nó che miệng cười hì hì rồi chạy đi chỗ khác dọn đồ. Nhưng Linh biết, cậu không nói đùa nửa lời. Có những thứ tình cảm, đam mê đã ăn sâu vào máu thịt, biến thành một phần không thể tách rời của cơ thể rồi. Cắt bỏ nó đi, ừ thì con người ta vẫn thở, vẫn ăn, vẫn sống sờ sờ ra đó thôi. Nhưng khổ nỗi, lúc đó mình không còn là mình nữa, chỉ còn là một cái xác không hồn lay lắt bên đời mà thôi.

Buổi chiều, Linh nhận thêm một lớp dạy múa hình thể cho mấy đứa con nít ở trung tâm văn hóa quận. Tiền thù lao cho mỗi buổi dạy chẳng đáng là bao, nhưng được cái nó đều đặn, đủ để cậu gom góp đóng tiền phòng trọ, đủ tiền mua cơm đĩa ngày hai bữa và đổ xăng cho chiếc xe cà tàng.

Mấy đứa nhỏ học trò quý thầy Linh lắm. Cái đầu óc non nớt của tụi nó không quan tâm chuyện thầy mình là nam hay nữ, cũng chẳng mảy may bận tâm người đời ngoài kia xầm xì cái gì về giới tính của thầy. Tụi nó chỉ biết một điều đơn giản: thầy Linh múa đẹp như tiên, tính tình lại hiền khô, thỉnh thoảng cuối buổi dạy còn hay móc túi mua kẹo cho tụi nó ăn.

Có lần, một bé gái tóc thắt bím hai bên chạy lại níu vạt áo cậu, ngây ngô hỏi:

“Thầy Linh ơi, sao thầy không đi làm ca sĩ hay diễn viên điện ảnh giống trên tivi á thầy?”

Linh hơi bất ngờ, cúi xuống xoa đầu con bé:

“Ủa, sao tự dưng con biểu thầy đi làm ca sĩ?”

“Tại con thấy thầy đẹp trai quá trời luôn. Mấy chú ca sĩ trên tivi không có chú nào đẹp bằng thầy hết á.”

Cả lớp học nghe vậy liền rộ lên tiếng cười ầm ĩ. Linh cũng cười theo tụi nhỏ. Nhưng sâu thẳm trong lòng cậu bỗng dưng nhói lên một cái đau điếng.

Đẹp.

Đó là cái từ ngữ mà Linh được nghe người ta ban tặng rất nhiều, từ cái thuở nảo thuở nào cho tới tận bây giờ. Nhưng khốn nạn thay, trong suốt cái cuộc đời hai mươi mấy năm qua của cậu, hiếm khi nào cái từ “đẹp” đó được người đời thốt ra với một ý niệm lành lặn, tốt đẹp.

Năm mười ba tuổi, Linh bắt đầu lờ mờ nhận ra mình là một đứa “khác người”. Cái sự khác biệt đó không phải tự thân cậu nhìn thấy, mà nó được soi chiếu qua những ánh mắt soi mói, dị nghị của xóm giềng dưới quê. Trong khi những đứa con trai bằng tuổi trong xóm thích tụ tập đá banh, chọi dế, đánh lộn chia phe; thì Linh lại thích ngồi một góc nghe nhạc rồi nhún nhảy theo nhịp điệu. Những thứ sở thích đó vốn dĩ có làm hại tới ai đâu, có ăn hết của cải của ai đâu. Nhưng, người lớn xứ quê luôn có cái tài biến những thứ khác biệt trở thành một cái tội lỗi tày đình. Và cái người định kiến nhất, tàn nhẫn nhất với cậu, lại chính là người cha ruột thịt.

Cha của Linh làm nghề thợ hồ. Đó là một người đàn ông miền Tây cục tính, ít nói, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những vết chân chim vì sương gió cuộc đời. Suốt đời ông chỉ biết tới xi-măng, gạch đá và những bữa nhậu say xỉn bên lề đường. Ông tin vào những triết lý sống đơn giản, thô thiển như đất: Con trai sinh ra là phải mạnh mẽ, phải cơ bắp thô ráp, phải biết nhậu nhẹt, lớn lên cưới vợ đẻ con rồi đi cày nuôi gia đình. Ngoài cái khuôn mẫu đó ra, tất cả những thứ khác đều là quái thai, là hư hỏng, là bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên.

Lần đầu tiên ông phát hiện thằng con trai độc nhất của mình lén lút học múa là năm Linh mười lăm tuổi. Hôm đó, Linh giấu nhẹm gia đình, đạp xe lên thị xã để thi tuyển vào lớp năng khiếu múa của tỉnh. Ai dè, cái giấy báo trúng tuyển gửi về nhà bị cha cậu bắt được.

Đêm hôm đó, ông ngồi chờ sẵn ngoài nhà. Một chiếc roi mây ngâm nước láng bóng đặt trên bàn. Mẹ Linh đứng nép mình bên kẽ cửa, hai mắt đỏ hoe, khóc không thành tiếng.

Linh vừa mới dắt chiếc xe đạp bước qua ngạch cửa, chưa kịp dựng chân chống thì một cái tát nảy lửa đã giáng thẳng vào má cậu. Cú tát mạnh tới mức Linh lảo đảo, ngã nhào vô vách mùng, khóe miệng rướm máu tươi.

“Thằng mất dạy! Đàn ông con trai lành lặn không muốn, mày muốn đi làm cái thứ uốn éo con gái cho thiên hạ coi hả?” Cha cậu gằn giọng, cặp mắt đỏ ngầu như mắt cọp.

Linh cắn chặt môi, đứng dậy, không nói một lời.

“Mày câm hả thằng kia? Trả lời tao coi!” Ông đập bàn cái rầm.

“Con... con thích múa. Múa có gì sai đâu cha.” Linh nghẹn ngào.

Vút... Chát!

Chiếc roi mây quất thẳng vào lưng Linh, xé rách lớp áo sơ mi trắng học trò. Cái đau rát bỏng như xát muối làm cậu run lên bần bật.

“Thích cái giống gì không thích, đi thích cái trò bá dơ đó! Tao đánh cho mày chừa cái nết đàn bà nghe con!”

Vút... Chát! Lại một roi nữa nện xuống bờ vai gầy.

“Con không có làm gì sai hết... Con không có trộm cắp của ai...” Linh khóc nghẹn, hai tay ôm lấy đầu chịu trận.

“Mày không sai? Mày đi làm cái trò đó là mày muốn cả cái dòng họ này, cả cái xóm này tụi nó ỉa vô bản mặt tao đúng không? Đồ cái thứ vô dụng, súc sinh!” Cha cậu vừa chửi vừa quất roi điên cuồng.

Những trận đòn roi, những lời mạt sát kinh tởm đó cứ lặp đi lặp lại như một cuốn phim kinh dị từ năm này sang năm khác, bằm nát cái tuổi thanh xuân của Linh. Cho tới một đêm mưa tầm tã năm mười tám tuổi, Linh chịu hết nổi cái địa ngục đó, cậu dọn vài bộ quần áo rách vô ba-lô, lén bỏ nhà trốn lên thành phố.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Bóng nước

Chương 7: Vết sẹo của cái đẹp·Triêu Triêu

0:00 / 0:00