chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 8: Cuộc hẹn

Buổi sáng hôm cậu bước chân ra đi, mẹ cậu lén chạy theo ra tận đầu lộ, dúi vào tay cậu vài tờ bạc lẻ nhăn nhúm mà bà giấu dưới đáy hũ gạo, khóc đến mức ngất xỉu. Còn cha cậu, ông đứng ngay giữa sân nắng, tay cầm cây cuốc chim. Ông không bước ra tiễn một bước, không thèm nhìn mặt cậu lấy một lần. Khi chiếc xe khách đò bắt đầu chuyển bánh, ông chỉ buông một câu nói lạnh tanh, sắc lẹm như dao cạo:

“Bước đi rồi thì đi luôn cho khuất mắt, đừng bao giờ vác cái bản mặt bóng cái về cái nhà này nữa.”

Nhiều năm trôi qua nơi đất khách quê người, Linh vẫn nhớ như in cái câu nói cạn tình cạn nghĩa đó. Cậu từng tự gạt mình rằng thời gian sẽ làm mờ đi tất cả, rằng mình đã quên sạch mớ ký ức kinh hoàng đó rồi. Nhưng thói đời mà, vết thương lòng đâu có dễ lành miệng vậy. Nó chỉ nằm yên đó chịu trận, chờ một ngày mưa gió kéo về là lại nhói lên, đau buốt tận xương tủy.

Buổi tối, Linh có một show diễn nhảy phụ họa cho một nhà hàng tiệc cưới lớn trung tâm quận 5.

Sân khấu nhỏ xíu, đèn led chớp tắt lòe loẹt quê mùa. Khán giả dưới kia chẳng có ai thèm đoái hoài nhìn lên sân khấu. Người ta bận rộn ăn uống, bận rộn gắp thịt húp súp, bận cụng ly kêu “dzô dzô”, bận chụp hình check-in khoe quần áo đẹp. Đối với họ, những đứa vũ công đứng múa trên sân khấu lúc này chỉ là một mớ phông nền động, có cũng được mà không có cũng chẳng ai quan tâm.

Linh quen rồi, cái phận chạy show đám cưới nó bạc bẽo vậy đó. Cậu chẳng thèm trách cứ ai, miễn sao tiếng nhạc nổi lên, cậu được đứng múa, được sống là chính mình trong vài phút ngắn ngủi, vậy là đủ cho một đêm thâu.

Buổi diễn kết thúc lúc gần mười giờ đêm. Linh vào phòng thay đồ, lau sạch lớp phấn son nhẹ trên mặt, gom quần áo bỏ vô ba-lô chuẩn bị dắt xe ra về. Bất chợt, cái điện thoại trong túi quần rung lên bần bật.

Là tin nhắn từ chị quản lý bên công ty sự kiện vẫn hay giao show cho cậu. Nội dung tin nhắn vỏn vẹn đôi dòng cộc lốc:

“Linh ơi, có một vị khách vip muốn đặt show diễn riêng, yêu cầu đích danh em múa nhưng phải mặc áo dài lụa khói đó. Người ta trả thù lao cao lắm, gấp năm lần show bình thường. Em nhận không để chị chốt lịch?”

Linh đọc xong, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Cái chuyện khách đặt show riêng không phải là hiếm trong cái giới nghệ thuật này, nhưng thường là dành cho mấy cô nàng chân dài nhảy sexy bar, chứ một đứa múa đương đại nam như cậu thì hiếm khi gặp phải.

Cậu gõ chữ nhắn tin lại: “Khách nào vậy chị Hồng? Công ty hay cá nhân ạ?”

Chỉ một phút sau, màn hình điện thoại sáng lên, tin nhắn trả lời hiện ra:

“Giám đốc bên Công ty Vật liệu xây dựng Hoàng Minh đó em. Phía dưới hợp đồng người ta ký tên đầy đủ: là ông Trần Văn Hai.”

Toàn thân Linh khựng lại giữa phòng thay đồ vắng ngắt. Cái tên này... cậu nghe quen lắm. Đúng rồi, đêm tất niên hôm trước bên công ty Hoàng Minh, cái người đàn ông trung niên ngồi ở cái ghế vip đầu bàn tiên.

Cái người duy nhất không vỗ tay, không hò hét khi tiết mục của cậu kết thúc. Cái người đã dùng cặp mắt sâu hoắm, chất chứa đầy u uất để nhìn cậu suốt buổi diễn. Đó là một ánh nhìn kỳ lạ tới mức làm Linh nhớ mãi: nó hoàn toàn không mang theo cái sự tò mò, giễu cợt của đám người thường; nó không có cái dục vọng thèm khát của đám đàn ông dê xồm; và nó cũng không phải là sự thương hại. Ánh nhìn đó... giống hệt như người ta đang cố lội ngược dòng ký ức, cố nhìn xuyên qua thân xác cậu để tìm kiếm một cái bóng hình của một ai khác ở quá khứ xa xăm.

Linh nhớ rõ cái cảm giác bất an mà ánh nhìn đó mang lại, và nói thẳng ra là cậu không thích nó một chút nào.

Cậu tắt màn hình điện thoại, khoác ba-lô lên vai rồi bước ra khỏi nhà hàng ti cưới. Đêm thành phố đã về khuya, ngọn gió thổi dọc theo những con lộ dài, mang theo cái mùi khói xe nồng.

Linh dắt chiếc xe máy cà tàng ra khỏi bãi, đội nón bảo hiểm chuẩn bị đạp máy nổ. Nhưng ngặt nỗi, đôi bàn tay cậu bỗng dưng khựng lại trên tay ga. Không hiểu vì cái lý do quỷ ma gì, cái khuôn mặt khắc khổ, mệt mỏi của người đàn ông tên Trần Văn Hai đó lại hiện lên mồn một trong tâm trí cậu. Cặp mắt sâu thẳm chất chứa một nỗi buồn rất cũ, cái dáng đứng cô đơn tột cùng bên cửa kính khách sạn... Đó là dáng vẻ của một kẻ đang mang vác trên vai quá nhiều món nợ của cuộc đời mà không biết phải đặt xuống ở cái bến bờ nào cho đặng.

Linh khẽ lắc đầu, tự cười chế giễu sự đa sầu đa cảm của mình:

“Khùng quá, người lạ nước sông không phạm nước giếng, mắc mớ gì mình phải bận tâm.”

Cậu nhấn nút đề xe, tiếng động cơ nổ sành sạch vang lên trong đêm vắng. Chiếc xe lao vút đi, hòa vào dòng người thưa thớt đang vội vã trở về nhà.

Cậu không hề hay biết rằng, ở một căn hộ chung cư cao cấp cách đó nửa vòng thành phố, người đàn ông bốn mươi bốn tuổi tên Trần Văn Hai cũng đang ngồi bất động một mình dưới ánh đèn led trắng lạnh. Trên tay ông cầm chiếc điện thoại, mắt dán chặt vào dòng số liên lạc của cậu vũ công, ngón tay chần chừ đặt hờ trên phím gọi. Ông giống hệt như một kẻ bộ hành đứng trước một cánh cửa gỉ sét bọc rêu của quá khứ, biết rõ sau cánh cửa đó là bão giông, là đau đớn, nhưng cái chân vẫn không kiềm chế được mà muốn bước tới.

Ông Hai mất ba ngày trời mới dám bấm cái cuộc điện thoại đó.

Ba ngày ròng rã. Đối với một người đàn ông làm kinh doanh sừng sỏi, chuyên đứng ra ký kết những bản hợp đồng kinh tế bạc tỷ, quyết định vận mệnh cả ngàn công nhân chỉ trong vòng một vài tiếng đồng hồ nghị sự, thì ba ngày chần chừ cho một cuộc gọi là một khoảng thời gian dài một cách vô lý, thậm chí là nực cười.

Cái tấm danh thiếp ép kim láng bóng của công ty sự kiện cứ nằm chơ vơ trên bàn làm việc của ông. Ở góc dưới, số điện thoại của thằng Linh được ai đó dùng viết mực xanh ghi chú lại bằng một nét chữ ngay ngắn. Ông Hai nhìn nó từ sáng tới chiều, rồi lại từ chiều tới tận đêm thâu, khi thành phố đã tắt lịm đèn. Nhưng ngặt đời, cứ lần nào cầm cái điện thoại lên, ngón tay ông lại khựng lại trên màn hình cảm ứng, rồi lặng lẽ đặt xuống.

Ông không biết mình đang muốn cái giống gì nữa. Chính cái sự mông muội, không rõ ràng đó mới là thứ khiến gã đàn ông cảm thấy khó chịu và bứt rứt nhất trong lòng.

Nếu đây thuần túy là công việc kinh doanh, thì dễ ẹc. Nếu là chuyện hợp tác làm ăn, ký kết giao kèo, thì quá quen. Còn nếu là đầu tư sinh lời, ông chỉ cần liếc mắt một cái là tính ra con số. Ông Hai vốn đã quen sống một cuộc đời rõ mồn một như lòng bàn tay: làm cái gì cũng phải có mục tiêu, có lý do chính đáng và phải nắm chắc kết quả trong tay. Nhưng cái chuyện liên quan đến cậu vũ công áo khói này thì hoàn toàn nằm ngoài mọi quy luật từ trước đến nay của ông. Nó giống như có một sợi dây thừng vô hình, thô ráp nào đó từ quá khứ ba mươi năm trước đang âm thầm quấn chặt lấy cổ chân ông, kéo lê ông về phía một cái bến bờ xa lạ nào đó mà chính ông cũng không tài nào biết trước được ở đó đang chứa đựng điều gì.

Chiều ngày thứ ba, khi vạt nắng quái cuối ngày chực chờ rụng xuống sau những tòa nhà chọc trời, ông Hai thở dài một tiếng rồi dứt khoát bấm nút gọi.

Tiếng chuông điện thoại đổ dài, nghe khô khốc trong không gian phòng làm việc rộng thênh thang. Một lần... hai lần... rồi ba lần. Cuối cùng, đầu dây bên kia cũng chịu bắt máy.

“A lô? Ai đầu dây đó ạ?”

Cái giọng nói thanh tú ấy vút lên qua loa điện thoại khiến ông Hai bất giác ngồi thẳng lưng dậy, hai vai gồng cứng. Đó không phải là cái giọng ca cao vút, ngọt lịm trên sân khấu mà ông vẫn thường mơ thấy, cũng chẳng giống với mớ âm thanh mà ông tự thêu dệt trong đầu suốt ba ngày qua. Giọng thằng Linh ở ngoài đời trầm hơn một tông, hơi khàn nhẹ, và mang theo một chút sự mệt mỏi rã rời của một kẻ vừa trải qua một ngày lao lực.

Ông Hai hắng giọng, cố giữ cho tông giọng mình bình thản nhất có thể:

“Tôi... Tôi là Hai đây.”

Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây. Có lẽ thằng nhỏ đang cố lục lọi trong trí nhớ xem cái ông Hai này là ông đạo diễn hay ông bầu show nào. Nhận ra sự ngập ngừng đó, ông Hai vội vàng bổ sung thêm:

“Trần Văn Hai. Bên Công ty Vật liệu xây dựng Hoàng Minh, cái bữa tiệc tất niên hôm nọ đó...”

“À...”

Một tiếng đáp ngắn ngủi vang lên. Giọng Linh lấy lại vẻ lịch sự, chừng mực của một người làm dịch vụ, nhưng, nó vẫn chứa đựng một sự xa cách, đề phòng rõ rệt.

“Dạ, em chào chú Hai. Không biết chú gọi em có việc gì không ạ?”

“Tôi muốn... muốn trao đổi với cậu một chút về một chương trình biểu diễn sắp tới của công ty.”

“Dạ, chuyện đó chị bên công ty sự kiện cũng có loáng thoáng nói qua với em rồi. Có gì chú cứ trao đổi trực tiếp với bên đó, tụi em nhận lịch theo bên công ty ạ.”

“Vậy...” Ông Hai ngập ngừng, cổ họng tự dưng khô khốc lại như ngậm phải cát. “Nếu được, chiều mai cậu có rảnh không? Tôi muốn gặp riêng cậu một lát để bàn kỹ hơn về cái ý tưởng biên đạo.”

Đầu dây bên kia im lặng thêm một lúc lâu, nghe rõ cả tiếng gió xe cộ ồn ào bên đường của Linh, rồi cậu mới đáp lời:

“Dạ được. Vậy chiều mai bốn giờ, chú hẹn ở đâu thì nhắn địa chỉ qua cho em.”

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Bóng nước

Chương 8: Cuộc hẹn·Triêu Triêu

0:00 / 0:00