Đọc truyện
Chương 2: Trang Điểm và Gặp Khách
Tắm xong, Dịu Hàm được Đào và Cúc tiến tới giúp mặc y phục.
Lớp áo lót bằng vải tơ mềm được khoác lên trước. Đào nhanh nhảu choàng thêm chiếc áo giao lĩnh màu xanh nhạt bên ngoài.
Bên dưới, Cúc thoăn thoắt bắt chéo hai vạt áo cho ngay ngắn, dùng dải lụa đỏ buộc gọn sang một bên hông, rồi cẩn thận chỉnh lại nếp váy dài thẫm màu cho rủ xuống tận gót.
Dịu Hàm bước thử vài bước. Ống tay áo đung đưa, tà váy dài bay theo chân. Tấm dải lụa trắng ngà vắt qua khuỷu tay chậm hơn cô một nhịp, uốn thành vệt sóng lướt nhẹ phía sau.
- Sao y như mấy cô tiên in trên dĩa sứ thế nhỉ?
Ngắm nghía một hồi, Dịu Hàm bật cười. Nhớ hồi về nhà ngoại, cô thấy mấy cái dĩa in hình cô tiên trên sóng chén. Lúc đó, còn khen đẹp này kia, ước mơ thành tiên. Giờ thì hay rồi, đếm ngày phi thăng thôi.
- Không đâu!
Cúc vội lắc lắc đầu, lăng xăng đi vòng vòng, hai bím tóc củ tỏi lắc lư liên hồi.
- Áo này tôn da tiểu thư lắm á! Nhìn hơn cả tiên nữ đó ạ.
- Đúng... đúng đó ạ. Bái kiến Quan Gia thế này, ngài khen... khen cho coi!
- Bớt nịnh đi. Xong rồi phải không? Đi thôi. - Dịu Hàm cười cười, phẩy tay áo bước ra cửa.
Chiếc màn lụa màu hồng nhạt được vén lên. Trước mặt là khuê phòng Dịu Hàm ở. Nó vẫn thế xa lạ mà quen thuộc.
Nắng vàng đã lách qua khung cửa, rọi xuống sàn gỗ. Những hạt bụi li ti theo tia sáng bay lửng lờ giữa không gian, Dịu Hàm tặc lưỡi, lúc đứng ở luống hoa tưởng đã xế, hóa ra chắc chừng bốn, năm giờ gì thôi.
Khuê phòng cô không rộng, nhưng vẫn dư dả hơn căn phòng trọ nho nhỏ trước kia nhiều. Giữa phòng là khoảng trống thênh thang, nơi đây từng có cái bàn, trên bàn bày biện ấm trà và mấy cái ly làm bằng sứ. Mà cô thì không thích trà, dẹp luôn.
Bên trái là chỗ phơi đồ, lẽ ra là bức tường đầy tranh vẽ. Nhưng tranh biết Dịu Hàm chứ Dịu Hàm biết nó đâu. Cô thay bằng cái giá phơi cho tiện, có gì mưa gió đem đồ vào.
Cạnh cửa sổ đang rọi nắng là chiếc giường cô ngủ, nó được làm bằng gỗ lim, kê ở góc Tây Nam. Không màn che như phim cổ trang, chăn và màn xếp ngăn nắn một gốc, khi cần giăng lên là xong. Cô gọi là mùng, mền cho dễ nhớ.
Với Dịu Hàm thì cầu kỳ cô không thích, ngủ một mình đóng cửa là được. Màn che kín mít, ngột thở thì ai cứu nổi?
Tay nắm lấy then cửa, Dịu Hàm đang hăng hái muốn xem vị Quan gia thế nào. Ai ngờ có gì đó vướng víu dưới chân, cô quay đầu lại thấy hai đứa tỳ nữ ở phía sau từ bao giờ. Đứa nắm chặt vạt váy, đứa ôm lấy chân.
Dịu Hàm cau mày.
- Bọn em làm trò gì vậy?
- Tiểu... tiểu thư người đi đâu vậy?
Đào bước lên phía trước, giang hai tay ra như gà mái sợ con mình chạy mất.
Cúc ở dưới đất cũng lật đật giơ cao hũ sáp đang lăm lăm trong tay, mặt méo xệch giụi giụi vào gối cô.
- Đúng đó ạ! Ít nhất cũng phải dán cái hoa điền hay tô chút son chứ?
- Hả? Vẽ mặt sao? - Dịu Hàm ngẩn ra. Ờ há... đem cái mặt mộc ra gặp khách thế này cũng hơi kỳ nhỉ?
Dịu Hàm liếc nhìn bàn trang điểm, tay vuốt mái tóc còn ẩm. Do dự:
- Tóc ướt thế này còn kịp không?
- Dạ, dạ! Kịp, kịp hết á tiểu thư!
Hai đứa mừng rỡ, Đào đã nhanh tay kéo ghế ra trước bàn trang điểm. Cúc cũng lật đật chạy theo, đặt hũ sáp xuống rồi ôm lấy chiếc gương nhỏ trên bàn, lau qua loa một lượt.
- Tiểu thư ngồi đi ạ.
Dịu Hàm nhìn cái ghế, rồi nhìn hai đứa đang tất bật trước mặt. Cô thở dài, đành kéo váy ngồi xuống.
Trước mặt cô, gương mặt dần thay đổi. Tóc dần búi cao thành hình quạt, đầu đội thêm mấn hoa và lá. Gương mặt hình trái xoan được điểm thêm chút phấn, cô bé chừng mười một, mười hai đang dần hiện rõ trong gương.
Ngây ngô, kỳ quái.
Dịu Hàm nhếch môi, con bé trong gương đã cười, hai mắt to tròn khẽ hép, má phồng lên, lúm đồng tiền ẩn hiện bên dưới lớp phấn son.
Phức tạp, khó chịu. Cả tuần nay cô đã tránh phải soi gương thế này, thế nhưng cảm giác vẫn không đổi.
Con bé còn sống thì sao? Chắc nó vui lắm? Biết người ta chăm sóc, biết mình được trang điểm như người lớn, biết mình được gặp vua.
- Tiểu thư?
Dịu Hàm chớp mắt.
- Người hài lòng không ạ?
Đào và Cúc đứng phía sau từ lúc nào, cùng cúi đầu nhìn cô.
Dịu Hàm thoáng ngẩn người, rồi hửng hờ trả lời.
- Ừ, đẹp... đẹp lắm.
------*------
Mặt trời nghiêng qua mái hiên, trải từng vệt nắng dài trên nền gỗ. Dịu Hàm bước dọc hành lang, tà váy khẽ quét qua từng bậc.
Cô đi phía trước, năm sáu đứa tỳ nữ đi theo. Đứa che dù, đứa nâng tà váy, đứa cầm quạt, cứ thế nối đuôi nhau. Phòng cô cách phòng khách chẳng bao xa, đi vài phút là tới, lắm người thế cô cũng thấy phiền.
- Lúc gặp Quan gia ấy, người nên hành lễ thế này... thế này...
Cúc líu lo giảng lễ nghi này kia, cô nghe đó nhưng chỉ ậm ừ qua loa, chẳng nhớ nổi.
Chân cứ bước, hai hàng cột gỗ lim dần lùi lại phía sau. Qua khỏi mái hiên, trước mắt xuất hiện mấy người lính canh. Họ mặc vải thô, bên ngoài có vài miếng sắt, ánh mắt nghiêm nghị nhìn quét xung quanh, tay cầm trường thương, đứng dọc theo lối.
Dịu Hàm bước qua, họ chỉ cúi đầu chào nhẹ. Không xưng hô tiểu thư, cũng chẳng có lễ nghi quỳ lạy gì cầu kỳ. Cô đoán là cấm quân của Vua. Chứ trong phủ chỉ có gia đinh không có quân gì.
Hành lang ngày càng ngắn đi, phía trước - trên mấy bật thềm, quân lính đứng dầy hơn. Lúc này, một người đàn ông trung niên, tuổi chừng ba mươi, mặc một bộ giáp màu nâu sẩm, bên hông đeo một thanh đao có chuôi khảm xà cừ. Hắn ta nói gì đó với tên lính xong thì dần đang bước về phía cô.
Dịu Hàm dừng chân, phất phất tay.
- Thôi được rồi, mấy đứa lui đi.
Cúc còn chưa kịp "giảng" xong bài quy tắc, ngơ ngác nhìn Đào. Đào hiểu ý, khẽ cúi đầu ra hiệu cho cả nhóm dừng lại.
Người đàn ông nọ cách cô không xa, tay đặt trên chuôi đao, tay còn lại tì ở ngực, nghiêng nhẹ người cúi đầu.
- Thưa Lê tiểu thư, tướng công đang nói chuyện với Quan gia trong phòng khách. Người có dặn, tiểu thư đến thì cứ vào, không cần báo trước.
- Ừ, ngươi dẫn đường đi.
Vừa thốt ra câu đó xong, Dịu Hàm mím môi, cố không để mình bật cười thành tiếng. Phủ của mình mà kêu người ta dẫn đường, đúng là tào lao quá.
Chỉnh lại y phục đôi chút, cô tiện thể quan sát người này. Hắn ta có nước da màu bánh mật sẫm nắng, trên gương mặt là chằng chịt vết sẹo. Đặc biệt, cái sẹo lớn nhất là vết từ đuôi mắt xéo xuống đến má phải.
Cô đoán người này là chỉ huy trong cấm quân, vì hắn ta chỉ đi vài bước thôi cái khí chất quân nhân đã toát ra ngoài.
Cái khí chất ấy nó không rõ ràng, cô chỉ thấy giống mấy chú bộ đội trên ti vi thôi, nhất là trong những ngày quốc khánh 2-9 hoặc 30-4.
Hắn ta đi phía trước, cô rảo bước theo sau. Bước chân hắn ta rất đều và vững, mấy cái miếng sắt trên giáp va nhau, vang lên lách cách theo nhịp chân, nghe thật là vui tai.
- Ngươi tên gì?
Đi được một đoạn, cô thấy chán chán, bèn hỏi tên cho dễ xưng hô.
- Ti chức là Đỗ Cẩn đang giữ chức Chỉ huy trong cấm quân.
- Ồ.
Dịu Hàm cười cười, thấy đôi mắt hắn ta sáng lên, khi nói đến chức Chỉ huy. Có lẽ hắn ta đang chờ hỏi này kia nữa. Nhưng cô đâu có rảnh.
Đang định bước tiếp thì từng tiếng, từng tiếng trong phòng khách vọng ra. Mới đầu thì nghe không rõ, rất mơ hồ.
Dịu Hàm chầm chậm bước tiếp, càng đến gần thì âm thanh ấy rành rọt, từng chữ từng chữ bên tai.
- Mới có mấy chén thôi mà, uống... uống tiếp đi Quý Ly. Ủa, Khanh ôm đầu làm cái gì vậy?
- Bệ Hạ! Thần uống hết nổi rồi. Chén nữa thôi... thần nói thật. Ô... ôi...
- Thấy chưa? Trẫm đã bảo rượu này ngon rồi mà. Nào, thêm chén nữa đi, rồi trẫm cho khanh về.
- Quan gia! Người nói câu này ba lần rồi đó.
- Ơ, ba lần thì chỉ ba chén thôi? Nào...
Dịu Hàm khựng bước chân, nhịn không được bèn quay sang nhìn Đỗ Cẩn, thì thầm:
- Ngươi có... dẫn lộn đường không thế?
- Hả, đâu có! - Đỗ Cẩn quay lại, mặt lạnh như tiền.
Dịu Hàm chọt ngón tay út vào lỗ tai ngoáy ngoáy mấy cái. Rõ ràng màng nhĩ cô hoàn toàn bình thường, thế mà cái không khí quán nhậu bên trong nó lại chân thực tới mức không trượt phát nào.
- Có thật là ngươi không nghe thấy gì?
Đỗ Cẩn vẫn giữ nguyên vẻ mặt. Dịu Hàm cắn răng, lấy khăn lau vệt mồ hôi rịn trên trán, xách tà váy bước tới ngạch cửa.
Đỗ Cẩn nhìn biểu cảm của cô, thản nhiên hỏi:
- Lê tiểu thư, người không khỏe à?
Cô trừng mắt với Đổ Cẩn một cái, xách váy lên, vội bước đến phòng khách. Vừa đặt chân vào, Dịu Hàm đã há hốc mồm không thể tin vào mắt mình.
Dưới ánh chiều, một người đàn ông tuổi chừng ba mươi, đang co ro bên chân ghế, miệng thì lẩm bẩm.
- Không! Không! Thần... thần uống hết nổi rồi. - Nhưng tay cầm bình rượu cứ tu ừng ực.
Còn vị Quan gia kính mến kia thì hết chỗ nói, ông ta quơ quơ chén về phía cửa - nơi Dịu Hàm đang đứng -, gương mặt đỏ bừng quay về chỗ không khí, cứ lè nhè như thể ai đứng ở đó vậy.
- Nào... thêm chén nữa... khanh phải uống thêm chén nữa...
- Trời ạ!
Dịu Hàm đứng ngẩn ra, lẩm bẩm kêu trời. Đây... đây có còn là cha và Trần Nghệ Tông không?
- Khụ khụ! Lê tiểu thư nên vào bái kiến Quan gia đi.
Đỗ Cẩn ở phía sau ho hai tiếng, giọng hắn vẫn lạnh nhạt.
- Hừ, bái? Bái cái con khỉ!
Dịu Hàm thấy góc môi hắn ta giật giật, rõ là hắn đang nhịn cười đây. Cô dậm chân, không đôi co với hắn làm gì, tay xách lấy cái váy lên, lật đật chạy vào trong.
Vừa vào, cô xốc nách đỡ lấy cha lên ghế. Ông mặc quan bào rộng thùng thình là vậy, đến khi nới vài dây thắt ra, cô mới thấy người ông gầy ôm.
- Uống gì mà uống nhiều thế...
Vừa càm ràm vừa kiếm khăn. Ngó một hồi chẳng thấy khăn đâu, cô đành tháo tạm cái dải lụa trắng ngà trên người ra mà lau. Cô lau mặt, lau râu rồi lau xuống ngực cho ông.
Mùi thức ăn trộn với mùi rượu nồng nặc phả thẳng vào mặt ngai ngái, làm cô nhăn nhó cả người. Dịu Hàm vội bịt miệng lại, cảm giác ruột gan lộn mửa, muốn nôn ngay tại chỗ.
- Trời ơi...
Thấy bình trà bên cạnh, cô mừng như vớ được vàng. Dịu Hàm chộp lấy bình trà tu ừng ực. Dòng nước mát lạnh trôi xuống mới làm cái bụng cô dễ chịu hơn đôi chút.
Rầm! Một tiếng.
Tiếng động lớn đến mức Dịu Hàm sặc cả nước trà, cô phải ôm ngực mà ho sặc sụa.
- khụ khụ! Gì nữa đây?
Quay sang, Quan Gia kính mến đã nằm ngửa ra sàn, tay chân xoài ra từ bao giờ. Dịu Hàm chống tay ngang eo, nhìn "chướng ngại vật" uy quyền nhất triều đình, mặt mày ngán ngẫm không còn từ nào để tả.




