Đọc truyện
Chương 2: Càn khôn
Cả Thái phó và Đại học sĩ đều gần như đã đồng ý với chiếu chỉ kia, những người như bọn họ cũng không có đủ can đảm để bác bỏ Lý Minh Du.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Vì vậy, sau khi thực hiện thủ tục lên ngôi một cách chóng vánh, ai nấy cũng cụp chặt đuôi, lặng lẽ rời triều.
Lúc này, Lý Minh Du vẫn còn ngồi trong điện Kim Loan. Trước mắt hắn, những tàn dư của trận chiến khi nãy đã được dọn dẹp sạch sẽ, không để lại chút dấu vết. Thoáng thất thần, hắn vô thức tựa người vào nệm lưng được tiểu thái giám khi nãy kê vào. Sự êm ái thoáng chốc này khiến hắn có phần lạ lẫm. Bỗng bên tai khẽ vang lên một tiếng hít khí nhè nhẹ. Lý Minh Du xoay người lại, nhìn tiểu thái giám đang cung kính quỳ phục bên thành ghế.
- Còn chưa lui sao?
Tiểu thái giám vừa nghe giọng hắn liền run rẩy, lắp bắp nói:
- Nô tài hầu phục cho Bệ hạ ạ.
Lý Minh Du nửa thực nửa đùa hỏi:
- Hầu ta là hầu kiểu gì?
Tiểu thái giám lần đầu nghe thấy câu hỏi như vậy, liền có chút ngơ ngẩn mà nhìn hắn. Hắn cũng không rõ phép tắc là không được nhìn thẳng vào mặt vua, cứ như vậy mà nhìn Lý Minh Du đầy thắc mắc. Lý Minh Du chỉ nhẹ nghiêng đầu, đưa gương mặt chống vào tay, áp sát người đang quỳ kia mà hỏi:
- Tên gì?
- Bẩm Bệ hạ, thần tên Chiêu Tài ạ.
Lý Minh Du nhíu mày, giọng điệu có chút không vui:
- Tên của ngươi, đừng có nói cái tên chó mèo đặt cho ngươi.
Tiểu thái giám vội vâng dạ, rồi kính cẩn đáp lại:
- Thần tên là Tự Khanh, họ là Lưu ạ.
- Lưu? Là họ của người Đàng Ngoài sao?
Tự Khanh cúi người thấp hơn, cung kính đáp:
- Phải ạ.
Thấy Lý Minh Du nhìn mình đầy khó đoán, Lưu Tự Khanh liền nhanh chóng phân trần:
- Hồi bẩm Bệ hạ, thần là được Tổng quản Đắc Phúc nhận vào. Ông ấy đặc cách cho người Đàng ngoài vào nội vụ ạ. Nhưng thần chỉ hầu ở tuyến ngoài cung, làm việc giặt giũ thôi ạ.
Lý Minh Du nghe xong, thoáng cười lạnh.
- Đắc Phúc sao? Ông ta e rằng không chỉ muốn như vậy. Nói, ngươi còn điều gì cần khai không?
Thấy ánh mắt lạnh lẽo của Lý Minh Du, Lưu Tự Khanh vội cúi gập người. Mặc cho vết thương khi nãy do cầm kiếm vẫn không ngừng rỉ máu xuống nền điện, hắn vừa dập đầu vừa tạ tội:
- Bẩm Bệ hạ, nô tài đáng chết, nô tài đáng chết. Lúc Đắc Phúc công công đưa thần vào cung, vì quá sợ đau nên thần... thần có dùng chút thủ đoạn để qua... qua mặt ạ. Thần... thần còn là nam nhân.
Nói tới đây, hắn ngẩng đầu lên, dáng vẻ hết sức quy phục, rồi lết lại sát chân Lý Minh Du.
- Nô tài thề một lòng trung thành với Bệ hạ, xin Bệ hạ đừng giết nô tài.
Lý Minh Du chỉ nhàn nhạt phất tay, ra hiệu cho hắn lui ra xa chân mình một chút. Giọng hắn ôn tồn nhưng vô cảm:
- Còn gì khác không?
Thấy Hoàng thượng không có ý định trách phạt mình, Lưu Tự Khanh mừng rỡ, vội dựng thẳng người dậy. Hai tay ngoan ngoãn đặt trên đầu gối, khép chặt trước người. Giọng hắn cố ý kéo mềm đi vài phần:
- Bẩm Bệ hạ, nô tài chỉ mới được thăng cấp sáng nay nên không biết gì nhiều ạ. Nô tài chỉ biết tối hôm qua Đắc Phúc đại nhân đã bị Nhị... à không, bị người đó chém chết ở nội viện thôi ạ.
Lý Minh Du nhướng mày, ra hiệu cho hắn tiếp tục.
- Nô tài nghe phong thanh rằng lúc đó vị kia muốn một thứ gì đó mà Đắc Phúc công công không thể giao ra, nên mới bị xử tử.
- Ồ, có chuyện thú vị vậy sao?
- Dạ, nô tài chỉ nghe loáng thoáng như vậy thôi ạ.
Lý Minh Du lúc này mới liếc mắt nhìn Lưu Tự Khanh. Giọng hắn không nhanh không chậm vang lên:
- Hóa ra là chỉ có vậy thôi sao.
Lời này như một chiếc gai nhọn đâm thẳng vào nỗi sợ trong lòng Lưu Tự Khanh. Hắn cứng nhắc đáp hai tiếng “vâng ạ”, rồi cúi thấp người.
Lý Minh Du hoàn toàn không tin những lời người này nói. Hắn gõ nhịp trên vành ngai, miệng khẽ ngâm nga điều gì đó. Có vẻ đã chán nhìn dáng vẻ run rẩy của Lưu Tự Khanh, Lý Minh Du dừng lại một chút. Ánh mắt hắn không hề nhìn người đang quỳ trước mặt, chỉ nhàn nhạt nói:
- Lưu Tổng quản không cần sợ hãi trẫm. Sau này cứ làm tốt bổn phận của mình.
Dừng một chút, hắn lại vui vẻ nói:
- Còn những chuyện như này, từ nay đừng nói nữa.
Lưu Tự Khanh lập tức hành lễ, dập đầu đáp:
- Thần tuân mệnh. Hoàng thượng vạn tuế.
Nói rồi, Lý Minh Du mới đứng dậy. Hắn không nhanh không chậm rời khỏi điện, để lại phía sau Lưu Tự Khanh vẫn đang run rẩy không thôi. Chẳng ai biết được, để có thể đối đáp với Hoàng đế như vậy, Lưu Tự Khanh đã phải dốc hết tài diễn xuất cùng khả năng ăn nói của mình đến mức nào.
Trở về tẩm điện, Lý Minh Du cho lui toàn bộ cung nữ và thái giám đang hầu cận bên ngoài. Cánh cửa điện kia vừa khép lại, khoảnh khắc ấy, vị Hoàng đế vừa khiến cả triều đình khiếp sợ dường như cũng biến mất.
Hắn một mình ngồi trước long án, hai tay nhẹ nhàng vuốt lên lá thư đặt trước mặt.
Ánh mắt Lý Minh Du lướt qua từng dòng chữ trên chiếu thư. Hắn không có thái độ gì rõ ràng, chỉ có bàn tay đang giữ lấy cuộn chiếu kia ngày một siết chặt. Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi khép thư lại. Lý Minh Du cất nó vào trong tư rương, động tác cẩn thận như đang cất giữ một thứ vô cùng quý giá.
Bên ngoài điện, ánh chiều đã nhuộm đỏ cả khoảng trời.
Hắn lấy chiếc tiêu bên thắt lưng ra, nhẹ nhàng đặt lên môi. Một khúc tiêu ngắn vang lên giữa khoảng không tĩnh lặng. Chỉ vài nhịp thở sau, một thân ảnh từ trong bóng tối lặng lẽ xuất hiện. Người nọ tiến đến trước mặt hắn, cúi người hành lễ.
- Công tử có gì phân phó?
Lý Minh Du lấy từ trong tay áo ra một chiếc ngọc bài, đưa cho người nọ.
- Đến Ni Am tự, đưa Ngọc Diện công chúa về phủ.
- Thuộc hạ đã rõ.
Nói rồi, người nọ lui ngược vào trong bóng tối. Chỉ trong chớp mắt, thân ảnh đã biến mất, tựa như chưa từng xuất hiện.
Lý Minh Du cũng lặng lẽ trở lại trước long án, chờ đợi ngày mai đến với Đại Việt.
Sáng hôm sau, khi bá quan trong triều đã lần lượt tiến vào chầu sớm, Lưu Tự Khanh lúc này cũng đã chính thức trở thành Tổng quản nội vụ. Hắn cung kính dìu Lý Minh Du vào điện, dáng vẻ lấy lòng kia khiến không ít người âm thầm chướng mắt.
Đợi Lý Minh Du ổn định trên ngai vàng, đám đại thần lại một lần nữa dâng tấu nghị luận.
Sau một đêm, những kẻ hôm qua còn run rẩy dưới lưỡi kiếm của Lý Minh Du dường như đã tìm lại được chút can đảm. Không ít quan lại đã dâng sớ muốn phản đối chiếu lệnh nhập cung của Lý Minh Du.
Lưu Tự Khanh nhận lấy xấp tấu chương. Sau khi được Lý Minh Du cho phép, hắn liền mở ra đọc lớn những nội dung được trình lên.
Vừa đọc, hắn vừa âm thầm đưa mắt quan sát vị Hoàng đế trên cao. Nhưng từ đầu đến cuối, người ngồi đó vẫn vô cùng bình thản. Mặc cho từng lời nghị luận phía dưới như đang cố gắng đẩy hắn trở thành kẻ hôn quân.
Kết thúc lời đọc, nhìn vẻ mặt của đám quan thần như thể đã ép được hắn vào thế khó, Lý Minh Du chỉ bình thản nói:
- Quân vô hí ngôn. Các vị cũng không cần lo lắng, có lẽ con cái của các vị đã sắp đến rồi.
Lời này vừa dứt, sắc mặt những người phía dưới lập tức thay đổi. Mặc kệ sự hoang mang đang dần lan trên gương mặt của đám đại thần, Lý Minh Du chỉ chậm rãi đưa mắt nhìn về phía cửa điện. Qua vài nhịp thở trong bầu không khí căng thẳng, một thị vệ ôm theo ngọc bài của Lý Minh Du bước vào đại điện, cung kính hành lễ.
- Muôn tâu Bệ hạ, thuộc hạ đã mời được các công tử vào cung. Hiện tại bọn họ đang chờ ngoài điện.
Lý Minh Du ra hiệu cho người nọ đưa bọn họ vào. Theo mệnh lệnh của hắn, một đám công tử lần lượt được đưa vào đại điện.
Nói đúng hơn… Là bị áp giải vào điện.
Nhìn con mình bị thị vệ áp giải vào trong, không ít đại thần đã lo lắng, than vãn không thôi. Có người còn không kiềm được mà muốn chạy đến bên con mình, nhưng lập tức bị lưỡi đao của thị vệ lạnh lùng ngăn lại.
Cả điện đồng loạt vang lên những tiếng phản đối. Ở hàng đầu, Thái phó Trần Khâm đã đanh mặt khi nhìn thấy người con trai thứ của mình, Trần Chính, đang bị thị vệ xách cổ lôi vào.
Đợi đến khi cả đám người phía dưới chịu yên ổn hành lễ, Lý Minh Du mới thong thả cất lời:
- Trẫm lo lắng các khanh vất vả, nên sớm đã cho người đến đón.
Vừa nói, hắn vừa phất tay. Lưu Tự Khanh lập tức hiểu ý, tiến lên phía trước, dõng dạc đọc chiếu chỉ:
- Các chư vị mau chóng hành lễ.
Những người phía dưới đã tức tối đến đỏ mặt, nhưng không một ai dám lên tiếng. Riêng Trần Khâm, ông ta càng không biểu lộ gì hơn, chỉ nhàn nhạt hành lễ. Dáng vẻ mười phần cung kính nhưng chẳng ai hay đằng sau gương mặt ấy đã là một trận cuồng phong bão táp đang cuộn trào trong lòng.
Giọng Lưu Tự Khanh ai ái vang vọng, dội thẳng vào lòng tự tôn của những người đang quỳ phía dưới:
-Nay Trẫm nối nghiệp tiên vương, kính cáo cùng thiên hạ. Triệu con em các quan vào cung, cùng hoàng tộc đồng học, để ngày ngày gần gũi, học đạo trị quốc, hiểu phép làm tôi, tận tâm phụng sự, củng cố hoàng quyền, giữ vững xã tắc.”
Lời này vừa đọc ra, chuyện gần như đã được định đoạt.
Không ít người nhốn nháo thì thầm thúc giục nhau lên tiếng phản đối. Lý Minh Du cũng không tiện phí thêm lời, hắn chỉ ra lệnh bãi triều, dập tắt hy vọng cuối cùng của đám người trước mặt.
Sau khi nghi trượng của hoàng đế dần khuất sau cửa điện, Lưu Tự Khanh liền lên tiếng:
- Chư vị công tử nay đã nhập cung thì nên theo cung lệ. Mời các vị theo nô tài về Quốc Tự, chờ Bệ hạ ban lệnh sắp xếp.
Vài tiếng bất bình lập tức vang lên từ hàng ngũ phía sau.
Lưu Tự Khanh hiểu rõ bọn họ đang bất mãn điều gì, nhưng hắn chẳng hề để tâm. Nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành, chuyện còn lại chỉ là chờ xem vị Hoàng đế kia sẽ định đoạt đám người này như thế nào.
Nghĩ đến đó, trong lòng hắn không khỏi có chút khoan khoái. Những lời miệt thị, trách móc đang hướng về phía mình chẳng còn khiến hắn bận lòng. Trái lại, nhìn dáng vẻ tức giận nhưng không thể làm gì của đám công tử trước mặt, hắn còn cảm thấy có chút thú vị.
Lưu Tự Khanh chỉ nhẹ nhàng phất cây phất trần trong tay, cúi người làm tư thế mời.
- Chư vị công tử, mời.
Đám người dù không cam lòng, cuối cùng vẫn phải nối gót theo hắn rời khỏi hoàng cung.
Khoảng một khắc sau, bọn họ đã được dẫn đến Quốc Tự. Khác với vẻ tức tối khi còn ở đại điện, vừa đặt chân đến nơi này, không ít người lại không khỏi kinh ngạc. Những dãy nhà cổ kính, sân viện rộng lớn, thư phòng yên tĩnh cùng vô số giá sách khiến bọn họ nhất thời quên mất thân phận hiện tại của mình, không khỏi thấp giọng xuýt xoa bàn luận.
Bỗng một giọng nói vang lên từ phía sau.
- Các ngươi đúng là chỉ biết nhìn cảnh mà không biết nhìn người.
Đám công tử quay đầu lại. Một thiếu niên độ chừng mười bốn tuổi đang đứng dưới mái hiên, tay ôm một quyển sách, vẻ mặt bình thản. Hắn nhìn quanh một vòng rồi nói:
- Nơi này trước kia là Tây cung. Là nơi ở của Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử.
Vừa nghe đến đó, cả đám người đồng loạt hít vào một hơi lạnh. Cái chết kinh hoàng diễn ra ngày hôm qua như một bóng ma chưa kịp tan, nay lại bị một câu nói đơn giản kéo trở về. Không ít người vô thức lùi lại vài bước, ánh mắt bắt đầu đảo quanh bốn phía. Dù nơi này vẫn là sân viện rộng lớn, dù trước mắt chẳng có máu tanh hay tiếng binh khí, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc hai vị hoàng tử từng sống tại đây, trong lòng bọn họ vẫn không tránh khỏi cảm giác bất an.
Lưu Tự Khanh nhìn phản ứng của đám người, chỉ khẽ cong môi. Hắn nhẹ nhàng phất cây phất trần trong tay, giọng nói mang theo vài phần nhắc nhở:
- Công tử quả thật uyên bác.
Hắn dừng một chút, ánh mắt lướt qua thiếu niên vừa lên tiếng.
- Nhưng chuyện trong cung, có những lời nên nói, có những lời không nên nói. Mong công tử cẩn thận hơn, đừng để vô tình phật lòng Thánh nhân.
Vị công tử nọ nghe vậy cũng không hề lộ vẻ bất mãn hay sợ hãi. Hắn chỉ chắp tay trước người, thần sắc vẫn ung dung như cũ.
- Bệ hạ là bậc chí tôn, lòng mang thiên hạ, há sẽ vì vài lời nghị luận mà trách phạt người khác?
Hắn ngừng một chút, ánh mắt nhìn về phía tòa cung điện trước mặt.
- Huống hồ, chuyện hôm qua là một cuộc chính biến định đoạt ngôi vị. Người thắng có được thiên hạ, kẻ bại mất đi tất cả. Đó vốn là quy luật của thế gian. Nếu Bệ hạ đã làm được chuyện lớn như vậy, thần nghĩ cũng chẳng cần e ngại người đời nhắc đến.
Vừa dứt lời, một bàn tay từ đâu bay phắt đến, bụp chặt lấy miệng của người đang nói kia, lại một thiếu niên nữa nhanh nhảu lên tiếng, vừa nói hắn vừa bịt chặt tay vào miệng người kia:
- Đại nhân chớ trách phạt, Trần công tử tính tình trước giờ như con ngựa hoang, hay không kiểm soát được lời nói.
Lúc này Trần công tử kia gạt phắt tay người nọ ra, hắn khinh miệt mà dùng khăn tay lay lấy mặt mình:
- Nguyễn Dung, chuyện của bổn công tử từ lúc nào đến lượt ngươi chen vào?
Nguyễn công tử, hay là Nguyễn Dung, con trai quan ngự sử Nguyễn Liêm, bực dọc mà nói lại:
- Trần Chính, ngươi đừng có mà ngạo mạn.
Lưu Tự Khanh đứng bên cạnh nhìn cảnh trước mắt, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc. Hóa ra hai vị công tử này lần lượt là con của Thái phó Trần Khâm và Ngự sử Nguyễn Liêm.
Chỉ là... Nếu không biết trước thân phận của bọn họ, e rằng chẳng ai nghĩ hai người này lại là hậu nhân của hai vị trọng thần trong triều.
Lưu Tự Khanh nhẹ phất cây phất trần trong tay, cắt ngang cuộc tranh luận.
- Chư vị đã đến nơi rồi, vẫn nên giữ chút quy củ.
Dứt lời, hắn dẫn đám công tử vào đại sảnh, sắp xếp cho bọn họ đứng chờ.
Giữa tiết trời oi ả của mùa hạ, mấy chục vị công tử vốn quen sống trong nhung lụa, trên người khoác đủ loại y phục hoa lệ cầu kỳ, nay lại bị giữ đứng trong một gian phòng suốt cả canh giờ.
Ban đầu còn có người cố giữ lễ nghi, nhưng thời gian trôi qua, cái nóng dần bào mòn sự kiên nhẫn của bọn họ. Trán từng người lấm tấm mồ hôi, gương mặt cũng vì oi bức mà đỏ lên. Tiếng than thở khe khẽ bắt đầu vang lên khắp đại sảnh.
Có người không nhịn được mà thấp giọng oán trách.
- Rốt cuộc còn phải chờ đến bao giờ?
Một lúc sau, một vị công tử cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, bước lên phía trước, hướng về phía Lưu Tự Khanh đang đứng bên ngoài mà hỏi:
- Tổng quản đại nhân, không biết chúng ta còn phải đợi đến khi nào?
Lưu Tự Khanh nghe vậy cũng chỉ khẽ nhướng mày, thánh chỉ chỉ bảo đưa đến đây, còn những việc khác hắn không tiện định đoạt, chỉ qua loa nói:
- Chư vị cứ đợi đã.
Nghe vậy, không ít người lộ vẻ bất mãn. Một câu trả lời qua loa như thế hiển nhiên không thể khiến những vị công tử vốn quen được người khác cung kính này hài lòng. Vài tiếng than thở khe khẽ bắt đầu vang lên, rồi dần dần trở nên rõ ràng hơn. Không khí trong đại sảnh cũng theo đó mà trở nên hỗn loạn.
Đúng lúc ấy, từ ngoài điện bỗng vang lên một tiếng hô lớn:
- Bệ hạ giá lâm!
Âm thanh ấy lập tức cắt ngang mọi tiếng nghị luận, cả đại sảnh trong nháy mắt im bặt. Những lời oán trách vừa rồi như chưa từng xuất hiện, tất cả mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa điện.
Thấy bóng người từ xa, cả đám lập tức hành lễ. Lý Minh Du còn chưa bước qua ngưỡng cửa, đã thấy toàn bộ người trong điện quỳ rạp từ bao giờ. Không ai dám chậm trễ, từng người đều cúi thấp đầu, tự giác nhường ra một lối đi giữa đại sảnh.
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên trên nền đá, mỗi một bước hắn tiến về phía trước, những người đang quỳ dưới đất lại càng không dám ngẩng đầu. Có kẻ chỉ vừa nhìn thấy vạt áo và đôi giày đen dưới long bào, lòng bàn tay đã âm thầm đổ mồ hôi lạnh.
Đến khi Lý Minh Du ngồi xuống thượng tọa, hắn mới nhàn nhạt lên tiếng:
- Bình thân.
Đám người phía dưới đồng loạt tạ ơn. Nhưng tuyệt nhiên không một ai đứng dậy.
Lý Minh Du nhìn cảnh tượng trước mắt, môi khẽ cong lên. Hắn chống tay lên thành ghế, giọng điệu mang theo vài phần thích thú:
- Sao vẫn còn quỳ?
Cả đại sảnh im lặng, không ai biết nên trả lời thế nào.
Bởi vì bọn họ cũng không rõ... Là do Hoàng thượng chưa cho phép đứng dậy, hay là do chính bọn họ không còn dám đứng trước mặt người này nữa.
Nhìn những gương mặt thiếu niên đang dần mất đi sắc máu, Lý Minh Du cũng không có thú vui hành hạ trẻ nhỏ, hắn chỉ cất lời:
- Trẫm triệu các ngươi vào cung, ắt hẳn có chỗ cần dùng đến. Từ nay thân phận đã khác, nên nhớ các ngươi giờ là người của Trẫm. Những gì các ngươi học được, những gì các ngươi nhìn thấy, đều sẽ trở thành thứ quyết định con đường sau này của chính các ngươi.




