Đọc truyện
Chương 3: Sơ dương
Lời này nói ra lập tức khiến tim nhiều người thót lại, hoang mang nhìn nhau, như thể chẳng nắm bắt được ý nghĩa thực sự của nó. Trần Chính vốn đã không cam tâm, lúc này đây lại càng khó lòng chấp nhận, hắn thẳng thừng mà lên tiếng.
- Bẩm Hoàng thượng, người xưa có câu Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung. Nhưng nhất lễ, nhì văn, lễ nghĩa lại lấy gia làm gốc. Gia yên thì quốc mới thịnh. Nay Thánh thượng nói chúng thần từ nay đã là người của Người, vậy là muốn chúng thần trung với quốc mà quên đạo hiếu hay sao?
Trần Chính ngẩng đầu. Sắc mặt hắn vẫn trắng bệch, nhưng từng chữ lại rõ ràng hơn trước.
- Nếu một người ngay cả đạo lý căn bản làm người còn không giữ được, vậy người ấy lấy gì mà nói đến trung quân?
Hắn dừng một thoáng, rồi hỏi thẳng:
- Hay là điều Thánh thượng muốn, vốn không phải chúng thần trung với quốc, mà là từ nay... chỉ trung với một mình Thánh thượng?
Cả điện bỗng im phăng phắc, Trần Chính lúc này mới nhận ra mình đã nói quá lời. Nhưng lời đã ra khỏi miệng, muốn thu lại cũng chẳng còn kịp.
- Nếu vậy, thứ Thánh thượng muốn dùng là con người chúng thần, hay chỉ là những kẻ biết cúi đầu nghe lệnh?
Lúc này, tách trà của Lý Minh Du mới được đặt xuống. Một tiếng cạch phát ra dưới đáy chén như mở ra nỗi sợ mới. Chẳng ai biết những lời kia rốt cuộc có bao nhiêu phần bất kính, cũng chẳng ai dám biết nó sẽ giáng xuống hậu quả gì. Mọi người cứ như vậy mà giữ tư thế quỳ, có người sợ đến mức đầu gần như đập xuống nền đất.
Riêng Lý Minh Du, hắn chỉ nhìn vào ánh mắt của Trần Chính, nhìn vào dáng vẻ không màng sống chết kia, cũng nhìn vào nỗi sợ trong đáy mắt hắn. Một tiếng cười khẽ vang lên:
- Ngươi cho rằng hai việc đó khác nhau sao?
Lý Minh Du không để cuộc tranh luận kéo dài cũng không để nỗi cứng đờ của Trần Chính vào mắt, hắn chỉ thong thả nói tiếp:
- Sinh ra đã mang phận bề tôi, các ngươi có trung hay không, đối với Trẫm thì có gì khác biệt? Kẻ yếu mới cần lòng trung của người khác, còn Trẫm chỉ muốn biết trong số các ngươi, kẻ nào đáng để dùng.
Hắn đưa mắt nhìn xuống những thiếu niên đang quỳ dưới điện, giọng nói vẫn bình thản:
- Dùng được thì giữ, không dùng được thì bỏ. Mạng của các ngươi, tự các ngươi giành lấy. Thay vì nói những lời đạo lý rỗng tuếch ấy, chi bằng nghĩ xem làm thế nào để mình trở nên hữu dụng.
Một lời này nói ra, ngay cả người đứng bên cạnh vờ như không liên can là Lưu Tự Khanh cũng choáng váng mà xanh mặt, nói gì đến đám người bên dưới. Bấy giờ bọn họ mới thực sự hiểu, trong mắt người ngồi trên chủ vị kia, bọn họ chẳng khác nào những con kiến nhỏ bé, con nào biết tha lương thực thì được giữ lại, con nào què quặt hoặc chống đối thì chỉ còn đường chết. Mạng người, trong mắt hắn, vậy mà có thể nhỏ nhoi đến mức được đong đếm như thế sao?
Bấy giờ Lý Minh Du mới đứng dậy. Hắn phủi nhẹ tay áo đang rối, mắt cũng chẳng buồn nhìn thêm về phía những người đang quỳ phía dưới, chỉ nhạt nhẽo nói:
- Thiên hạ không thiếu kỳ nhân dị sĩ, cũng không thiếu anh hùng ái quốc. Cái lồng thế gia đã khiến các ngươi nghĩ mình quan trọng, đúng là nông cạn.
Nói rồi hắn thong thả bước xuống, đi xuyên qua đám người. Giọng nói của hắn như vọng lên từ nơi vực sâu, chốt hạ màn kịch lố bịch này:
- Từ mai, đến Quốc Tự chính điện mà mở mang đầu óc đi.
Dứt lời, bóng dáng Lý Minh Du cùng đoàn nghi trượng rầm rộ rời khỏi Quốc Tự.
Đợi đến khi đoàn người khuất khỏi tầm mắt, Lưu Tự Khanh mới bước đến trước mặt đám thiếu niên, lúc này bọn họ mới dám lần lượt đứng dậy.
Hắn cười cười, chắp tay nói:
- Chư vị công tử, như lời Thánh thượng đã dặn, bây giờ mời các vị thực hiện bốc thăm phòng rồi di chuyển về nghỉ ngơi ạ.
Nguyễn Dung khó hiểu giơ tay lên, vẻ mặt còn chưa hết hoang mang:
- Bốc thăm là sao?
Chưa đợi Lưu Tự Khanh cho phép, hắn đã tự mình hỏi tiếp:
- Chẳng lẽ muốn bọn ta ở cùng nhau sao?
Lưu Tự Khanh vẫn cười cười, dáng vẻ hiền lành đến mức vô hại nhưng lại như chẳng đoái hoài đến sự chất vấn của Nguyễn Dung.
- Theo ý Thánh thượng, một khi đã vào cung thì thân phận bên ngoài không còn giá trị. Ở đây, chư vị công tử đều như nhau, không phân cao thấp, cũng chẳng có phòng dành riêng cho người nào.
Hắn đưa mắt nhìn chiếc hộp đang được cung nhân mang tới, giọng nói nhẹ tênh:
- Ai bốc trúng phòng nào thì ở phòng đó, bốc trúng ai thì ở cùng người đó.
Một trận ồ lên lập tức vang khắp điện, có người thích thú, cũng có kẻ lập tức nhăn mặt khó chịu.
Thân phận là thứ gì? Đó là bộ mặt của gia tộc họ, là cái bậc mà bao năm nay họ vẫn dựa vào để đứng trong xã hội. Vậy mà giờ đây, con nhà nhất phẩm phải ở cùng con nhà hàn vi, con của văn nhân phải ở chung với con nhà võ tướng. Như vậy khác nào bắt bọn họ chết đi?
Nguyễn Dung gần như tuyệt vọng, ôm đầu kêu lên:
- Trời ơi, đừng để ta bốc trúng Trần Chính! Ở chung với hắn khác nào giết ta nha!
Người bên cạnh lập tức phụ họa:
- Phải đó! Giờ hắn vừa chọc vào long ý, ai biết ở chung với hắn có khi lại rước họa vào thân.
Giọng hắn tuy nhỏ, nhưng căn điện này rộng được bao nhiêu? Mấy lời ấy chẳng khác nào rơi thẳng vào tai Trần Chính. Người bên phe Trần Chính lập tức không nhịn được, cau mày lên tiếng:
- Trần công tử nói có gì sai? Ít nhất ngài ấy còn dám nói ra lòng mình.
Nói rồi hắn liếc xéo về phía đám người Nguyễn Dung, giọng đầy khinh bỉ:
- Còn hơn đám người nào đó, chỉ biết nịnh bợ. Chẳng có tiền đồ!
Cả đám lập tức vì lời này mà nháo nhào, gần như muốn đánh nhau ngay tại chỗ. Lưu Tự Khanh ngăn bên này, lại phải kéo bên kia, nhất thời cũng chẳng biết nên làm thế nào, chỉ có thể bất lực lên tiếng khuyên can. Đúng lúc ấy, từ trong đám đông, một công tử từ đầu đến cuối vẫn im lặng bỗng bước vào giữa hai bên, nhẹ nhàng tách đám người ra.
Hắn chỉ từ tốn nói bằng chất giọng nhẹ nhàng:
- Chư vị công tử, Thánh thượng đã nói rất rõ. Vào cung, chúng ta đều là người của Người, thân phận bên ngoài tạm thời không còn giá trị. Nếu ngay cả việc ở chung một gian phòng cũng không chịu được, vậy chẳng phải vừa rời khỏi long điện đã quên mất lời Thánh thượng rồi sao?
Mấy người đang cãi nhau lập tức im bặt. Hắn nhìn về phía Trần Chính trước, rồi lại nhìn sang Nguyễn Dung, giọng vẫn ôn hòa:
- Trần công tử dám nói điều mình nghĩ, ấy là khí phách. Các vị lo lắng cho mình, ấy cũng là chuyện thường tình. Nhưng chuyện đã đến nước này, tranh cãi thêm cũng chẳng thay đổi được gì.
Hắn quay sang Lưu Tự Khanh, chắp tay:
- Công công đã phụng mệnh làm việc, chúng ta cứ theo quy củ mà làm. Bốc được phòng nào thì ở phòng ấy, gặp phải ai thì xem như có thêm một người cùng học trong những ngày tới. Có lẽ đây cũng chính là điều Thánh thượng muốn chúng ta học.
Lưu Tự Khanh nghe vậy, nhất thời sững ra, rồi lập tức cười:
- Vẫn là vị công tử này hiểu chuyện.
Nam nhân chỉ khẽ cười, không nhận lời khen, lại nhìn về phía mọi người:
- Còn chuyện ai đúng ai sai, nếu thật sự muốn phân định, sau này vẫn còn rất nhiều thời gian. Hôm nay mới là ngày đầu tiên, hà tất đã tự chia phe với nhau?
Cả đám cuối cùng cũng chịu yên ổn trở lại, tuy chẳng mấy ai thật sự vui vẻ, sắc mặt người nào người nấy vẫn còn mang theo vài phần hậm hực. Lưu Tự Khanh thấy vậy cũng chẳng nói thêm, chỉ sai cung nhân chuẩn bị hộp bốc thăm.
Thiếu niên vừa rồi thấy mọi chuyện đã lắng xuống liền lui về phía sau, định đứng chờ cùng những người khác. Nhưng hắn mới đi được vài bước, Nguyễn Dung đã nhanh chóng xích lại gần, vẻ mặt tò mò hỏi:
- Công tử đây là con nhà ai vậy? Sao ta ở kinh đô bao nhiêu năm mà chưa từng gặp qua công tử?
Thiếu niên nọ dừng bước, chắp tay chào khẽ rồi đáp:
- Chào Nguyễn Dung công tử. Ta là Nguyên Túc, cháu của Học sĩ Nguyễn Sĩ Thanh. Trước giờ chỉ ở miền ngoài, nay phụng ý chỉ được triệu tập vào kinh nên công tử chưa từng gặp cũng là chuyện dễ hiểu.
Nguyễn Dung nghe xong, hai mắt lập tức sáng lên.
- Hóa ra là cháu của Nguyễn học sĩ! Chẳng trách ăn nói nghe thuận tai như vậy.
Hắn nhìn Nguyên Túc từ trên xuống dưới, càng nhìn càng thấy vừa mắt, lập tức cười nói:
- Ta thích người nói chuyện như công tử. Hay là sau này kết giao bằng hữu đi?
Nguyên Túc hơi ngẩn ra, sau đó cũng mỉm cười:
- Được.
Một chữ đáp xuống nhẹ nhàng, Nguyễn Dung lập tức vui vẻ như vừa nhặt được bảo vật.
Lưu Tự Khanh thấy đám người đã chịu đứng thành hàng, bèn cho cung nhân mang hộp bốc thăm đến. Từng người một tiến lên, Nguyên Túc cũng bước tới, đưa tay vào hộp, tùy ý lấy ra một mảnh thẻ.
Hắn mở ra, là số hai.
Cung nhân nhìn qua rồi cung kính nói:
- Nguyên công tử, phòng số hai.
Nguyễn Dung đứng phía sau nghe thấy, lập tức ló đầu ra:
- Phòng hai? Vậy ta cũng phải bốc phòng hai mới được!
Nguyên Túc bật cười:
- Công tử ráng cố gắng nhé, nếu không được thì ta vẫn sẽ qua thăm công tử mà.
Nguyễn Dung đành phải ngoan ngoãn đứng vào hàng, trong lòng bắt đầu cầu khẩn.
Đến lượt hắn, Nguyễn Dung bước lên trước hộp bốc thăm. Bàn tay vừa đưa vào đã rụt ra, rồi lại đưa vào, ánh mắt còn liếc quanh một vòng như thể mấy mảnh thẻ trong đó có thể tự nói cho hắn biết mình đang nằm ở đâu.
Lưu Tự Khanh nhìn mà bật cười:
- Nguyễn công tử, cứ tùy ý lấy một thẻ là được.
- Ta biết rồi.
Nguyễn Dung hít sâu một hơi, nhắm mắt bốc đại.
Mở ra, thế mà lại là phòng số... năm.
Nụ cười trên mặt hắn lập tức cứng đờ, đứng chết trân tại chỗ. Một lúc sau mới lẩm bẩm với giọng điệu mếu máo:
- Ta biết ngay mà...
Nguyên Túc đứng bên cạnh không nhịn được cười.
Nguyễn Dung quay sang, vẻ mặt đầy uất ức:
- Ta chỉ muốn ở cùng ngươi thôi mà!
Nguyễn Dung còn đang đứng đó nhìn chằm chằm vào mảnh thẻ trong tay thì Trần Chính đã bước tới, chẳng buồn vòng vo, tiện tay hất hắn sang một bên.
- Lề mà lề mề.
Nói rồi hắn đưa tay vào hộp, tùy ý rút ra một mảnh thẻ.
Mở ra, phòng số hai.
Trần Chính chỉ liếc qua mảnh thẻ, chẳng mấy để tâm mình ở đâu, nhưng vừa nghe cung nhân báo phòng số hai đã lập tức nhìn sang Nguyên Túc. Hắn không biết người kia là ai, cũng chẳng biết Nguyễn Dung vừa mong được ở cùng hắn đến mức nào, chỉ thấy vì số phòng này vẻ mặt Nguyễn Dung lập tức cứng đờ. Trần Chính khẽ nhếch môi.
- Xem ra hôm nay vận khí của ta không tệ.
Nguyễn Dung tức đến nghiến răng, nhưng chẳng làm gì được, chỉ có thể quay sang nắm chặt lấy tay Nguyên Túc, vẻ mặt đầy ấm ức.
- Ta rất thích giọng miền ngoài của ngươi a. Ngươi nhất định phải tiếp tục làm bằng hữu với ta đó! Ta còn muốn biết Thuận Hóa với Thuận An ngoài ấy đẹp như thế nào, có thật là núi non xanh đến tận chân trời không a?
Nguyên Túc bị hắn kéo đến lảo đảo một bước, nhưng cũng chỉ bật cười, nhẹ nhàng gật đầu:
- Được, nếu Nguyễn công tử muốn biết, ngày sau ta kể cho ngươi nghe.
Nguyễn Dung lập tức vui vẻ trở lại, nắm tay hắn càng chặt hơn. Trần Chính đứng bên cạnh nhìn cảnh ấy, chỉ khẽ cười khinh bỉ.
- Đúng là trẻ con.
Nguyễn Dung lập tức quay đầu trừng hắn:
- Ngươi còn nói! Nếu không phải ngươi bốc trúng phòng hai thì người ở cùng Nguyên Túc đã là ta rồi!
Trần Chính chẳng thèm đáp, chỉ xoay người đi trước. Nguyên Túc nhìn theo bóng hắn, lại nhìn Nguyễn Dung đang tức tối bên cạnh, khóe môi vẫn giữ một nụ cười nhàn nhạt.
Sau khi những người còn lại đã bốc được phòng, Lưu Tự Khanh mới dẫn bọn họ về hậu viện.
Nếu không vì đây từng là nơi ở của Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử, có lẽ bọn họ đã sẵn lòng thưởng thức cảnh sắc nơi đây nhiều hơn. Những mái nhà cong cong cùng thềm đá sạch sẽ không vương lấy một hạt bụi, ắt hẳn chỉ ngay đêm qua, những người trong cung đã phải rất nỗ lực dọn dẹp mới có thể hoàn tất.
Tuy nhiên, trong hậu viện rộng lớn này lại chẳng mảy may có lấy một bóng dáng thái giám hay thị nữ nào. Mọi thứ tĩnh mịch, như thể nơi đây chỉ có bọn họ là những người sống duy nhất.
Đến dãy phòng tư xá nối tiếp nhau, Lưu Tự Khanh mới dừng bước. Đám người phía sau, dẫn đầu là Trần Chính và Nguyễn Dung, cũng thôi bước vội. Bọn họ đứng lại thành hàng, những cặp mắt non nớt không ngừng dáo dác nhìn quanh.
Nguyễn Dung níu lấy cánh tay Nguyên Túc, hạ thấp giọng ghé vào tai hắn:
- Sao ta thấy ở đây không có ai khác ngoài chúng ta vậy? Ta thấy sợ quá, Nguyên Túc.
Nguyên Túc nhẹ nhàng vỗ lên tay hắn như trấn an:
- Không sao đâu. Chúng ta vào cung để học thì tất nhiên sẽ không có nô bộc theo hầu. Nguyễn công tử cứ an tâm.
Lúc này, sau khi cho thuộc hạ đưa hành lý của các vị công tử vào đúng phòng, Lưu Tự Khanh mới lên tiếng:
- Các vị vào cung học tập, điều cần đặt nặng chính là tri thức và nỗ lực của bản thân. Vì vậy, nơi đây sẽ không có người hầu cận, mọi việc đều phải tự mình làm lấy. Nếu có điều gì muốn hỏi, cần góp ý hoặc cần giúp đỡ, cứ đến Tây phòng tìm Trưởng thị vệ Đô Hoàng. Ngài ấy sẽ giúp đỡ các vị.
Đám người nghe xong chỉ cảm thán vài câu, nhưng rồi cũng nhanh chóng quen với cách đối đãi chẳng khác gì thường dân này. Dẫu sao, từ lúc bước chân vào cung, bọn họ đã hiểu rõ thân phận của mình ở đây chẳng có gì đặc biệt.
Lưu Tự Khanh chờ bọn họ yên tĩnh trở lại mới nói tiếp:
- Từ giờ đến giờ Hợi, các vị có thể tự do nghỉ ngơi, sắp xếp hành lý hoặc làm bất cứ việc gì mình muốn. Nhưng sau giờ Hợi sẽ bắt đầu giới nghiêm. Trong khoảng thời gian ở Quốc Tự, không được tự ý rời khỏi. Bên ngoài đã có người canh giữ, nếu không có lệnh thì dù là ai cũng không được phép ra ngoài.
Mấy người nghe vậy đều gật đầu.
Lưu Tự Khanh không nói thêm, chỉ dặn dò vài câu rồi dẫn thuộc hạ rời đi. Đám công tử cũng lục tục mang hành lý về phòng của mình.
Nguyễn Dung lại chẳng có vẻ gì muốn đi. Hắn đứng bên cạnh Nguyên Túc, hết nhìn người này rồi lại nhìn người kia, cuối cùng mới lưu luyến nói:
- Nguyên Túc, ta dọn đồ xong sẽ qua tìm ngươi.
Nguyên Túc bật cười:
- Được. Ngươi mau về phòng đi, đừng để người khác dọn xong hết rồi mà mình còn chưa bắt đầu.
Nguyễn Dung lúc này mới chịu rời đi.
Phòng của Nguyên Túc và Trần Chính là cùng một phòng. Hai người vốn chẳng hẹn mà gặp, vậy mà sau khi phân phòng lại trở thành người ở cùng một gian. Có lẽ cũng bởi tính tình tương đối hòa hợp, chuyện này ngoài ý muốn nhưng chẳng khiến ai cảm thấy khó chịu.
Nguyên Túc vốn sợ lạnh, vừa vào phòng đã chọn chiếc giường phía trong, nơi tránh được phần lớn gió lùa từ cửa sổ. Trần Chính thì chẳng mấy để tâm, thuận tay chọn chiếc giường phía ngoài.
Hai người lần lượt đặt hành lý xuống, bắt đầu thu xếp đồ đạc.
Đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại hai người, Trần Chính mới bỗng nhiên lên tiếng:
- Ngươi rất khéo nói.
Nguyên Túc đang xếp lại y phục, nghe vậy chỉ ngẩng đầu nhìn hắn. Trần Chính dựa người vào mép giường, giọng nói vẫn bình thản:
- Lời nào nói ra cũng có ý, chẳng để người khác dễ dàng bắt bẻ. Hơn nữa, ta nghe nói người của Học sĩ viện vốn chẳng phải hạng người đơn giản. Ngươi lại là con trai của Đại học sĩ, hẳn càng hiểu rõ chuyện này hơn ai hết.
Nguyên Túc không đáp. Trần Chính nhìn hắn một lát rồi nói tiếp:
- Ta không quan tâm ngươi muốn làm gì ở đây. Chỉ mong sau này ngươi đừng cản trở việc của ta, ta cũng sẽ mắt nhắm mắt mở, coi như không nhìn thấy những chuyện ngươi muốn làm. Nước sông không phạm nước giếng.
Nguyên Túc nghe xong, chỉ khẽ cười.
- Trần công tử nghĩ nhiều rồi. Mọi thứ thế nào thì cứ thuận theo thế sự mà thôi. Bản thân ta cũng rất tận hưởng những ngày tháng này. Nếu có chuyện gì phải làm, ta sẽ cố gắng làm cho tốt.
Câu trả lời ấy nghe thế nào cũng chẳng giống một lời đáp thực sự. Trần Chính nhìn hắn hồi lâu, nhưng cuối cùng không nói thêm gì. Rõ ràng hắn chẳng tin lấy một chữ. Chỉ có Nguyễn Dung, tên ngốc kia, mới có thể vừa gặp mặt đã lập tức tin tưởng người này đến vậy.




