Đọc truyện
Chương 4: Xoay vần
Nguyên Túc cũng biết người trước mắt này tính tình kín kẽ, chẳng dễ tin lời nên cũng chẳng vội giải thích thêm. Sau khi soạn hành lý vào tủ, Nguyên Túc liền đến giường mình, nhẹ ngồi xuống. Người hắn coi vậy mà lại nhẹ bẫng, khi ngồi xuống đệm chẳng thấy lún láp gì, chả bù cho Trần Chính, hắn trông thư sinh đôi phần nhưng lại nặng nề quá thể. Lúc mới nằm lên giường không tránh khỏi làm nó phát ra âm thanh cọt kẹt, khoa trương hơn là chân giường còn bị đẩy nhích về phía Nguyên Túc một chút.
Trần Chính lúc đó ngượng đến nghẹn, không nhịn nổi đã đi ra ngoài, giờ trong phòng chỉ còn mình hắn. Thoáng nhẩm đếm xem từ giờ đến canh Hợi còn bao lâu, hắn muốn đi tắm rửa một chút, người ngợm sớm đã bị mấy trận đổ mồ hôi mà dính bết từ lâu. Nguyên Túc có phần tự ghét bỏ mà phủi phủi chính mình.
Từ ngoài cửa sổ có người ló đầu vào, chưa kịp nhìn kỹ mặt đã nghe người nọ cất chất giọng thiếu niên mà gọi hắn, buồn cười hơn là người này vừa gọi vừa vẫy tay lia lịa cứ như con nít không biết mệt:
- Nguyên Túc, Nguyên Túc, ngươi xong chưa, chúng ta đi dạo không?
Hoá ra là Nguyễn Dung, Nguyên Túc cảm khái sự nhiệt tình này của hắn đôi chút, chỉnh trang lại dáng vẻ mới nói:
- Nguyễn Dung, ta tính đi tắm rửa một chút, huynh có tính đi cùng không?
- Có nha, vậy huynh đợi ta về lấy đồ, ta qua liền.
Nói rồi bóng người ngoài cửa liền chạy vụt đi. Nguyên Túc bất lực mà lắc đầu, hắn cũng tranh thủ đứng dậy thu xếp đồ đạc, chỉ sợ người kia chạy lại lại trở tay không kịp.
Sau hơn nửa nén nhang đi tìm nhà tắm, cuối cùng Nguyên Túc cùng Nguyễn Dung mới tìm được đến nơi. Nhà tắm nằm khuất về phía sau một dãy hành lang dài, bên ngoài có mấy gốc cây lớn che phủ, nếu không để ý kỹ gần như chẳng thể nhận ra lối vào. Vừa bước qua cánh cửa, một luồng hơi nước đã phả nhẹ vào mặt.
Bên trong rộng hơn hai người tưởng rất nhiều, nền lát đá sạch sẽ, từng gian tắm được ngăn cách bởi những bức bình phong gỗ. Ánh sáng từ những ô cửa nhỏ trên cao hắt xuống, phản chiếu trên mặt nước thành từng vệt sáng lay động. Phía sâu bên trong còn có một hồ nước lớn, xung quanh đặt những phiến đá phẳng để người ta ngồi nghỉ. Mặt hồ yên ả, hơi nước mỏng manh phủ trên mặt khiến cả gian phòng trông mờ ảo hơn đôi chút.
Nguyễn Dung vừa bước vào đã đứng sững, mắt nhìn hết chỗ này đến chỗ khác. Hắn vốn tưởng nhà tắm trong Quốc Tự cùng lắm cũng chỉ là một gian phòng có bồn nước, nào ngờ nơi này chẳng khác gì một hồ nhỏ được xây riêng để tắm rửa.
Nhìn xung quanh, Nguyễn Dung hết lời cảm thán:
- Không ngờ chỗ tắm rửa lại rộng rãi đến vậy.
Vừa nói hắn vừa chỉ ra chiếc hồ phía sau:
- Đỉnh ghê, còn có hồ ngâm nữa sao?
Nói rồi hắn từ tốn mà cởi áo, cứ cởi một lớp hắn lại xếp lại một lớp. Động tác của hắn chậm rãi, không chút vội vàng, dường như đã thành thói quen từ lâu. Mỗi lớp y phục sau khi được cởi xuống đều được hắn vuốt lại cho ngay ngắn, nếp gấp chỉnh tề rồi mới đặt lên lớp trước. Đến cả dây buộc cũng được hắn cuộn gọn sang một bên, chẳng để thứ gì bị vướng víu hay rơi xuống đất.
Chẳng mấy chốc, chồng y phục vốn còn mặc trên người đã được xếp thành một chồng ngay ngắn bên cạnh khay gỗ. Từ ngoài nhìn vào, thậm chí khó nhận ra chúng vừa được cởi xuống.
Nguyễn Dung ngồi trong hồ nhìn một hồi, càng nhìn càng thấy thú vị. Hắn vốn tiện tay ném y phục của mình sang một bên, giờ quay sang nhìn chồng đồ của Nguyên Túc lại không khỏi tấm tắc khen:
- Huynh đúng là kỹ tính, ta xin bái phục.
Nguyên Túc nghe vậy liền cười:
- Nếu huynh muốn thì học theo ta cũng được.
Nguyễn Dung liền xua vội tay:
- Thôi mệt lắm, ta chỉ muốn nhanh chóng ngâm người thôi. Huynh cứ tắm chút đi, ta chờ.
Nói rồi hắn tụt luôn đầu xuống mặt nước, tham lam mà bơi qua bơi lại.
Nguyên Túc thấy vậy cũng không chần chừ thêm, hắn ôm khay gỗ đựng đồ của mình vào gian trong, chọn một vị trí ít ai để ý rồi đi đến.
Ban nãy hắn không cởi hết y phục, vẫn còn bận nội y, hơi nước trong phòng thấm qua lớp áo, dính sát vào cơ thể Nguyên Túc. Hơi lạnh len qua từng lớp vải, xua đi cái oi bức cùng cảm giác nhớp nháp đã bám trên người hắn từ sáng đến giờ. Con người hắn vốn luôn thích sạch sẽ, chỉ cần trên người có chút mồ hôi cũng khiến hắn khó chịu. Nay được ngâm mình trong làn nước mát, bao nhiêu mệt mỏi dường như cũng theo dòng nước mà trôi đi.
Nguyên Túc khẽ thở ra một hơi, cảm giác dễ chịu khiến cả người hắn cũng thả lỏng hơn đôi chút. Hắn đưa tay vấn phần đuôi tóc lên thành búi trên đầu, cẩn thận buộc lại để khỏi vướng víu rồi mới yên tâm mà tắm rửa.
Nước chảy róc rách giữa gian phòng vắng, hơi nước lững lờ phủ lên những phiến đá chung quanh. Bên ngoài thỉnh thoảng vọng vào tiếng nước lay động cùng tiếng Nguyễn Dung cười nói một mình, khiến nơi vốn yên tĩnh này cũng có thêm vài phần sinh khí.
Nguyên Túc hiếm khi có được một khoảng thời gian thảnh thơi như vậy. Từ sáng đến giờ, hết chuyện này đến chuyện khác nối tiếp nhau, tâm trí hắn gần như chưa lúc nào được nghỉ ngơi. Đến tận lúc này, khi chỉ còn tiếng nước bao quanh, hắn mới có thể tạm thời gạt những chuyện ấy sang một bên.
Đáng tiếc, sự yên tĩnh ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Trong lúc đang thư giãn, Nguyên Túc chợt nghe phía hồ ngâm phát ra những âm thanh hỗn tạp. Ban đầu chỉ là tiếng nước động mạnh, sau đó dần dần xen lẫn giọng nói của vài người, nghe qua giống như đang cãi nhau.
Nguyên Túc khựng lại.
Hắn nghiêng đầu lắng nghe thêm, nhưng tiếng nước cùng tiếng vọng trong phòng khiến hắn không thể nghe rõ đối phương đang nói gì.
Vội xối ráo bọt tắm trên người, Nguyên Túc lấy khăn lau qua mái tóc rồi khoác lên người. Hắn cũng chẳng kịp chỉnh trang quá kỹ, chỉ tiện tay buộc lại phần tóc đang xổ xuống, sau đó bước nhanh ra ngoài xem thử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nguyên Túc vừa chạy đến trước hồ đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho khựng lại.
Ngay bên mép hồ, hai bóng người đang quấn lấy nhau thành một cục. Nước trong hồ bị khuấy tung, bắn lên mặt đất thành từng mảng, y phục vứt ngổn ngang sang một bên. Phải nhìn kỹ một lúc, Nguyên Túc mới nhận ra hai người đang đánh nhau đến trời đất đảo lộn ấy lại chính là Trần Chính và Nguyễn Dung.
Lúc này, Nguyễn Dung đang bị Trần Chính đè chặt xuống nền đá. Một tay Trần Chính ghì lấy vai hắn, tay còn lại không chút lưu tình mà liên tiếp giáng xuống. Mỗi cú đấm đều nặng đến mức đầu Nguyễn Dung bị đánh lệch sang một bên, tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa gian nhà tắm rộng lớn.
Nhưng Nguyễn Dung cũng chẳng chịu nằm yên chịu trận.
Hắn nghiến răng, một tay túm chặt lấy vai áo Trần Chính, tay còn lại thừa lúc đối phương sơ hở liền thúc mạnh vào bụng. Một cú, rồi thêm một cú nữa. Trần Chính bị đánh đến phải khựng lại, nhưng vừa lùi ra được nửa bước đã lập tức nhào tới.
Hai người cứ thế người túm, kẻ kéo, quyền cước chẳng còn chút dáng vẻ của những công tử thế gia. Nước dưới hồ bị chân họ khuấy đến tung tóe, vài chiếc khăn đặt gần đó cũng bị quét văng xuống đất.
Nguyên Túc đứng chết trân tại chỗ.
Hắn chỉ mới rời đi một lát. Vậy mà lúc quay lại, hai người này đã đánh nhau thành thế này rồi?
Không kịp nghĩ nhiều, Nguyên Túc chỉ biết vội lao tới, cố sức tách hai người bọn họ ra. Chẳng may trong lúc chen vào còn bị vạ lây, hai bên chẳng biết ai đấm trúng hắn hai cái. Nguyên Túc đau đến nhăn nhúm cả mặt mày, một tay ôm lấy chỗ vừa bị đánh, trong lòng không khỏi muốn hỏi xem rốt cuộc mình đã làm gì sai.
Thấy Nguyên Túc bị thương, hai người lúc này mới chịu dừng lại.
Nguyên Túc chẳng buồn để ý đến mình, vội cúi xuống đỡ Nguyễn Dung đang bị thương nặng hơn. Người này bị đánh đến mặt mũi đỏ bừng, tóc tai rối tung, vậy mà chẳng biết sợ là gì. Vừa được Nguyên Túc đỡ lên, hắn đã lập tức chỉ tay về phía Trần Chính đứng đối diện, vẻ mặt đầy ấm ức mà mách tội:
- Ngươi xem hắn đi! Ta chỉ mượn hắn cục xà phòng, thế mà hắn lại đánh ta thành thế này!
Nói rồi hắn còn đưa tay chỉ vào vết thương trên mặt mình, vẻ oan ức chẳng khác gì đứa trẻ vừa bị người ta bắt nạt.
Trần Chính đứng đối diện nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi.
Hắn vừa mới bị Nguyên Túc ngăn lại, cơn giận còn chưa kịp nguôi, nay nghe Nguyễn Dung nói như thể mình vô duyên vô cớ đánh người thì lập tức mất bình tĩnh, lại muốn nhào tới.
Nguyên Túc thấy thế vội buông Nguyễn Dung ra, bước lên chắn trước mặt hắn. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Trần Chính mất bình tĩnh đến mức này. Ngày thường người này lúc nào cũng kín kẽ, nói năng có chừng mực, vậy mà một khi nổi giận lại chẳng khác gì khẩu pháo được châm ngòi, liên tục nã thẳng về phía Nguyễn Dung:
- Con mẹ nó, ngươi gọi đó là mượn sao? Ta đã đồng ý chưa hả? Ngươi còn dám nói? Xà phòng của ta mà ngươi... ngươi... dám! Mẹ kiếp nhà ngươi!
Trần Chính tức đến nghẹn lời, câu trước còn chưa nói xong đã bị cơn giận chặn ngang cổ họng. Hắn chỉ có thể nghiến răng, vung tay chỉ thẳng về phía Nguyễn Dung, hận không thể lập tức xách người kia ném xuống hồ.
Nguyễn Dung được Nguyên Túc chắn phía trước vẫn chẳng hề biết sợ. Hắn thò đầu ra từ sau vai Nguyên Túc, cau mày hỏi:
- Ta làm sao? Chẳng phải là xà phòng sao? Tắm thì chà xuống mông một chút có làm sao hả?
Câu này vừa dứt, cả gian phòng lập tức im bặt.
Nguyên Túc đứng chắn giữa hai người, vẻ mặt cứng đờ, môi giật giật, dường như nhất thời chẳng biết phải dùng lời nào để đáp lại.
Nguyễn Dung lại chẳng hiểu mình vừa nói sai ở đâu, vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô tội, thậm chí còn có phần khó hiểu khi nhìn hai người trước mặt.
Trần Chính tức đến nổi đoá, hắn bị Nguyên Túc chắn giữa rồi chứ nếu không đã phải dạy cho tên vô duyên kia một bài học:
- Ngươi có biết đó là xà phòng gội đầu của ta không? Là xà phòng gội đầu mà ngươi dám chà xuống chỗ dơ dáy của ngươi hả? Ngươi là cái thứ quái quỷ gì vậy?
Giọng hắn càng nói càng cao, đến cuối câu gần như đã bật ra khỏi cổ họng. Gương mặt vốn còn mang vài phần thư sinh giờ đỏ bừng vì tức giận, mái tóc cũng đã rối tung sau trận đánh, vài sợi còn dính trên trán. Hắn chỉ tay về phía Nguyễn Dung, đầu ngón tay run lên vì giận, chẳng còn chút dáng vẻ điềm đạm ban đầu.
Lúc này Nguyễn Dung mới có chút rụt rè, cổ cũng vô thức rụt lại. Nhưng dù bị mắng đến vậy, hắn vẫn không chịu nhận mình sai, chỉ nhỏ giọng cãi:
- Ngươi... ngươi đâu có nói, làm sao ta biết được chứ?
- Ha!
Trần Chính bật cười vì tức.
Hắn chống một tay lên hông, nhìn Nguyễn Dung như thể vừa nghe thấy chuyện khó tin nhất trên đời.
- Ngươi có hỏi ta không? Ngươi có cho ta nói không?
Nguyễn Dung lập tức im bặt. Hắn nghĩ ngợi một hồi, dường như muốn tìm lại trong đầu xem lúc ấy mình có thật sự hỏi hay không. Nhưng nghĩ mãi cũng chẳng nhớ nổi, cuối cùng chỉ có thể mím môi, vẻ mặt vẫn còn chút không phục.
Trần Chính nhìn bộ dạng ấy càng thấy tức. Nói rồi, như thể càng nghĩ càng giận, hắn đột nhiên đá mạnh một cái xuống vũng nước dưới chân.
Ào!
Nước bắn tung tóe, văng thẳng lên người Nguyễn Dung.
Nguyễn Dung giật mình nhắm tịt mắt, vội đưa tay lau nước trên mặt. Mái tóc vốn còn gọn gàng giờ bị nước làm dính bết, vài giọt nước theo cằm nhỏ xuống cổ. Hắn đứng ngẩn ra mất một lúc, rồi mới từ từ mở mắt nhìn Trần Chính.
- Ngươi lại làm gì vậy?
Câu hỏi ngây thơ ấy chẳng những không khiến Trần Chính nguôi giận, ngược lại còn khiến thái dương hắn giật lên một cái.
- Ngươi còn hỏi?!
Trần Chính vừa quát vừa bước tới. Nguyên Túc thấy vậy lập tức dang hai tay chắn ngang, một bên giữ lấy ngực Trần Chính, một bên ngoái lại kéo Nguyễn Dung lùi ra sau.
- Được rồi! Được rồi! Hai người thôi đi!
Hắn cố sức giữ Trần Chính lại, nhưng người trước mặt lúc này chẳng khác nào con ngựa bị kéo cương. Vừa bị Nguyên Túc ngăn lại, Trần Chính vẫn không ngừng vươn cổ về phía trước, ánh mắt như muốn phóng dao về phía Nguyễn Dung.
Nguyễn Dung thì núp sau lưng Nguyên Túc, chỉ ló mỗi cái đầu ra ngoài.
Trận cãi vã cuối cùng chẳng biết từ lúc nào lại biến thành một màn giằng co hỗn loạn. Nguyên Túc cố sức kéo Trần Chính lùi lại, Nguyễn Dung ở phía sau cũng chẳng chịu đứng yên, cứ hết né sang trái lại tránh sang phải. Ba người cứ thế xô qua đẩy lại, đến lúc chẳng biết ai vô tình va vào ai, cả ba cùng mất thăng bằng.
Ùm!
Mặt hồ lập tức dậy lên một trận sóng lớn. Cả ba người đồng loạt rơi xuống nước.
Nước lạnh bất ngờ phủ kín đầu khiến những lời đang mắc nơi đầu môi cũng theo đó mà tắt ngấm. Một lát sau, ba cái đầu lần lượt nhô lên khỏi mặt nước. Không ai nói gì.
Nguyên Túc chớp mắt, nước từ mái tóc nhỏ xuống từng giọt. Trần Chính vuốt nước trên mặt, sắc mặt vẫn khó coi nhưng dường như cơn giận cũng đã nguội đi quá nửa. Nguyễn Dung thì ngơ ngác nhìn hai người bên cạnh, miệng còn đang há ra như muốn nói gì đó, cuối cùng cũng tự giác ngậm lại.
Có lẽ nước lạnh thật sự có tác dụng. Ít nhất là lúc này, chẳng ai còn muốn đánh nhau nữa.
Trần Chính hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn nhìn Nguyễn Dung thêm lần nào. Hắn chống tay lên thành hồ, bước lên bờ, nước theo vạt y phục nhỏ xuống thành từng dòng. Sau khi tiện tay lấy một chiếc khăn lau qua mặt, hắn tìm đại một gian tắm còn trống rồi bước vào.
Cạch.
Cánh cửa đóng lại.
Chưa đầy một nhịp sau, bên trong lại vang lên một tiếng rầm thật mạnh, như thể muốn nói rõ rằng hắn vẫn còn rất tức.
Nguyễn Dung nhìn về phía cánh cửa hồi lâu, thấy người bên trong không có ý định bước ra nữa mới lặng lẽ thụt đầu xuống nước.
Chỉ còn đôi mắt tròn vo nổi trên mặt hồ. Hắn nhìn Nguyên Túc.
Nguyên Túc lúc này từ đầu đến chân đã ướt sũng. Mái tóc vốn được hắn cẩn thận vấn gọn giờ đã rũ xuống, nước theo từng lọn tóc nhỏ xuống gương mặt. Chiếc khăn vừa khoác lên người ban nãy cũng chẳng còn tác dụng gì, toàn thân hắn chẳng khác nào vừa bị người ta ném thẳng xuống hồ.
Nguyễn Dung nhìn một hồi, cuối cùng mới lí nhí:
- Xin lỗi Nguyên Túc, ta không cố ý.
Nguyên Túc nhìn bộ dạng chỉ còn đôi mắt ló lên khỏi mặt nước của hắn, trong lòng vốn đang bực cũng chẳng nỡ trách thêm. Hắn chỉ khẽ lắc đầu.
- Không sao.
Miệng nói không sao, nhưng trong lòng Nguyên Túc lại chỉ có một chữ khổ. Hắn thật sự không hiểu nổi. Hai người này rõ ràng vừa gặp nhau đã chẳng vừa mắt, nói được vài câu là cãi, cãi không xong thì đánh. Vậy mà từ đầu đến cuối cứ nhất định phải đứng cạnh nhau, cứ nhất định phải chọc cho đối phương nổi giận.
Rốt cuộc là ghét nhau đến mức nào mới có thể dính lấy nhau như vậy?
Nguyên Túc đưa tay sờ lên mái tóc của mình.
Búi tóc vừa được hắn cẩn thận vấn lên giờ đã ướt nhẹp, chẳng còn giữ nổi hình dạng ban đầu, hắn khẽ thở dài.
Xem ra chuyến tắm rửa này của hắn chẳng những không giúp bản thân sạch sẽ hơn, mà còn khiến hắn phải tắm lại từ đầu.
Nghĩ vậy, Nguyên Túc cũng chẳng muốn đứng ngoài thêm nữa. Hắn quay người, chậm rãi trở lại gian tắm ban nãy, vừa đi vừa đưa tay vuốt lại mái tóc đã rối tung.
Phía sau, Nguyễn Dung vẫn ngâm mình trong hồ, chỉ ló đôi mắt nhìn theo bóng lưng hắn.
Một lát sau, hắn mới nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Ta thật sự chỉ mượn thôi mà...
Sau khi cả ba trở về phòng, thời gian cũng đã gần đến giờ ăn tối. Nguyên Túc đã thay lại một bộ y phục sạch sẽ, tiện tay lau khô mái tóc rồi mới cùng Nguyễn Dung đi ra ngoài.
Nguyễn Dung trên đường vẫn không ngừng lải nhải chuyện lúc nãy, hết trách Trần Chính nhỏ nhen lại tự mình phân bua rằng hắn thật sự chỉ là muốn mượn xà phòng, hoàn toàn không cố ý làm hỏng đồ của người khác. Nguyên Túc nghe mãi cũng chỉ biết bất lực mà cười, thỉnh thoảng lại nhắc hắn ngày mai nhớ xin lỗi Trần Chính một câu, nhưng Nguyễn Dung cứ ậm ừ cho qua chuyện.
Hai người đi theo hành lang đến phòng ăn, đường đi trong Quốc Tự quanh co, những chiếc đèn lồng dưới mái hiên cũng đã được thắp lên từ lúc nào, ánh sáng vàng nhạt trải dài trên nền đá làm không khí cũng có chút ấm áp hơn ban ngày.
Trần Chính đã rời phòng trước, hắn đi một mình, từ đầu đến cuối chẳng hề có ý định chờ đợi hai người. Đến phòng ăn, Trần Chính tìm một chỗ ngồi ở phía trong, vừa ổn định vị trí thì Nguyên Túc và Nguyễn Dung cũng tìm được một bàn gần đó rồi ngồi xuống.
Nguyễn Dung vừa ngồi xuống đã vô thức nhìn sang phía Trần Chính, chẳng ngờ vừa chạm phải ánh mắt đối phương thì lập tức rụt cổ lại, ngoan ngoãn cúi đầu cầm đũa.
Trần Chính chẳng nói chẳng rằng, chỉ lạnh lùng nhìn hắn một lát, ánh mắt sắc đến mức Nguyễn Dung gần như không dám ngẩng đầu thêm lần nữa. Trong suốt bữa ăn, cứ mỗi lần hắn lén nhìn sang, Trần Chính như thể đều đã chờ sẵn ở đó, ánh mắt vẫn lạnh tanh như muốn đem hắn nuốt sống. Nguyễn Dung đành giả vờ chẳng thấy gì, chỉ chăm chú ăn cơm, đến cả miếng thịt trước mặt cũng phải gắp tới gắp lui mấy lần mới dám bỏ vào miệng.
Nguyên Túc ngồi bên cạnh chứng kiến hết thảy, cuối cùng không nhịn được mà khẽ bật cười. Nguyễn Dung lập tức kéo tay áo hắn, nhỏ giọng than thở:
- Ngươi nhìn hắn đi, ánh mắt kia cứ như muốn giết ta vậy.
Nguyên Túc gắp thêm thức ăn vào bát hắn rồi bình thản nói:
- Ai bảo ngươi lấy đồ của người ta mà không hỏi trước.
Nhưng ta đâu biết đó là xà phòng gội đầu của hắn.
- Vậy ngày mai xin lỗi hắn là được.
Nguyễn Dung nghe xong lập tức lắc đầu, vẻ mặt vẫn còn nguyên sự không phục:
- Ta không muốn.
Nguyên Túc quay sang nhìn hắn, chậm rãi nói:
- Ngươi đánh nhau với người ta một trận, lại còn làm hỏng đồ của người ta, xin lỗi một câu cũng không chịu sao? Hơn nữa sau này các ngươi còn phải ở cùng một nơi lâu như vậy, chẳng lẽ ngày nào cũng nhìn nhau như kẻ thù?
Nguyễn Dung im lặng, dùng đũa chọc chọc vào bát cơm, hồi lâu mới lẩm bẩm:
- Nhưng hắn cũng đánh ta mà.
- Vậy thì cứ xin lỗi trước, chuyện hắn có xin lỗi ngươi hay không là chuyện của hắn.
Nguyễn Dung không đáp nữa, chỉ lặng lẽ cúi đầu ăn cơm. Nhìn bộ dạng ấy, Nguyên Túc biết hắn tuy ngoài miệng vẫn không chịu nhưng trong lòng hẳn đã có chút dao động, vì vậy cũng không nói thêm.
Bữa ăn cuối cùng kết thúc trong một bầu không khí kỳ quặc, Trần Chính từ đầu đến cuối chẳng nói với ai câu nào, Nguyễn Dung thì chỉ lo cúi đầu ăn cho xong, còn Nguyên Túc lại thành người duy nhất cố gắng duy trì chút yên bình giữa hai người. Đợi dùng bữa xong, Nguyễn Dung liền kéo tay áo Nguyên Túc, rủ hắn đi dạo một vòng rồi mới trở về phòng.
Hai người men theo hành lang chậm rãi bước đi, đèn lồng dưới mái hiên nối nhau thành một dải sáng, gió đêm lướt qua hàng cây mang theo tiếng lá xào xạc. Nguyễn Dung dường như đã quên mất chuyện vừa rồi, vừa đi vừa kể đủ thứ chuyện, Nguyên Túc thỉnh thoảng đáp lại vài câu, phần lớn thời gian chỉ lặng lẽ nghe hắn nói.
Bóng hai người kéo dài trên nền đá dưới ánh đèn, cứ thế sóng vai đi dọc hành lang, tiếng trò chuyện của thiếu niên vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch, dần dần hòa vào tiếng gió nơi Quốc Tự.




