Đọc truyện
Chương 5: Bất ngờ
Đi dạo hồi lâu cũng đã đến sát giờ giới nghiêm, Nguyên Túc đành chào tạm biệt với Nguyễn Dung ở hành lang rồi ai về phòng người nấy.
Thấy Nguyên Túc trở lại phòng, Trần Chính lúc này đã an ổn trên giường riêng của mình khẽ hừ lạnh, hắn móc mỉa mà lên tiếng:
- Ta tưởng ngươi cùng với tên điên kia sẽ không về nữa chứ.
Biết hắn còn để bụng chuyện ban chiều, Nguyên Túc chỉ khẽ cười, cũng chẳng buồn đôi co. Hắn đi đến bên giá nến, định đưa tay dập tắt ngọn lửa thì phía sau vội truyền đến giọng nói không mấy vui vẻ:
- Đừng tắt.
Nguyên Túc quay đầu nhìn hắn.
- Ngươi không ngủ sao?
Trần Chính cau mày, kéo chăn lên cao hơn một chút.
- Để sáng đi.
Giọng hắn nghe chẳng khác nào như đang ra lệnh, Nguyên Túc thoáng ngẩn ra, song cũng không muốn vì một ngọn nến mà tranh chấp với hắn, đành thu tay lại.
- Được rồi.
Hắn trở về giường, lúc này mới để ý sắc mặt Trần Chính có gì đó không ổn. Người nọ đã nằm xuống từ lâu nhưng hàng mày vẫn nhíu chặt, hai tay đặt bên người cũng chẳng hề thả lỏng, trông như đang cố chịu đựng một điều gì đó rất khó chịu.
Nguyên Túc nhìn một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng:
- Ngươi không khỏe sao?
Trần Chính lập tức mở mắt, ánh nhìn lạnh lẽo quét sang.
- Ta khỏe.
- Nhưng trông ngươi...
- Ngủ đi.
Hắn quay mặt vào trong, giọng đã mang theo vài phần bực bội.
- Đừng có lo chuyện bao đồng.
Nguyên Túc bị chặn họng cũng chỉ biết im lặng. Hắn nhìn bóng lưng cứng ngắc kia một lúc rồi đành thôi, tự mình kéo chăn nằm xuống.
Đến nửa đêm, bên ngoài bỗng nổi lên một trận mưa lớn, mưa mùa hạ quả thật nói đến là liền đến. Ban đầu chỉ là vài tiếng lộp bộp trên mái ngói, chẳng bao lâu sau âm thành dần trở nên rả rích, cuối cùng hóa thành một màn nước dày đặc.
Gió theo khe cửa sổ chưa khép kín lùa vào, mang theo hơi lạnh bất ngờ khiến cả căn phòng đang oi bức cũng lập tức lạnh đi.
Ngọn nến trên giá chao đảo vài lần rồi bỗng phụt tắt.
Trong bóng tối, Nguyên Túc đang ngủ say chợt nghe thấy một âm thanh rất khẽ.
Hắn mơ màng mở mắt, tiếng mưa bên ngoài vẫn không ngừng thét gào qua từng tán lá, gió rít khẽ qua khe cửa từng hồi. Trong màn đêm, từ phía giường đối diện lại truyền đến tiếng động kỳ lạ - cạch.. cạch…cạch - tựa như có người đang cố kìm nén tiếng run.
Nguyên Túc chống tay ngồi dậy. Nhận ra thứ âm thanh kia đến từ phía giường của Trần Chính, hắn khẽ hỏi:
- Trần Chính?
Không có tiếng đáp lại. Nguyên Túc đành cố gắng nheo mắt nhìn sang, chỉ thấy Trần Chính đang ngồi trên giường, hai tay bấu chặt lấy mép chăn. Cả người hắn cứng đờ, bờ vai không ngừng run lên. Nguyên Túc lập tức tỉnh ngủ.
- Ngươi làm sao vậy?
Trần Chính vô thức ngẩng đầu. Ánh sáng mờ nhạt từ ngoài cửa sổ hắt vào giúp Nguyên Túc nhìn rõ gương mặt người nọ. Sắc mặt Trần Chính bấy giờ đã trắng bệch đến đáng sợ, trán đầy mồ hôi lạnh, từng giọt từng giọt men theo hai bên thái dương chảy xuống. Đôi mắt hắn cứ trừng trừng mở lớn, nhưng lại vô hồn đờ đẫn. Như thể hắn đang nhìn thấy một thứ gì đó, một thứ khiến hắn sợ hãi đến mức không thể thốt nên lời.
- Trần Chính!
Lúc này Nguyên Túc đành phải gọi thật to, như muốn kéo hồn người kia về lại thân xác. Thấy Trần Chính cứ cứng đờ ra, hắn đành toang bước xuống giường thì người trên giường bỗng giật mình, ánh mắt cuối cùng cũng tìm được tiêu điểm. Hắn nhìn chằm chằm về phía Nguyên Túc, môi run lên vài lần mới khó khăn nói được thành lời:
- Nến...
Nguyên Túc khựng lại.
- Cái gì?
- Thắp…nến lên.
Giọng Trần Chính thấp đến mức gần như chỉ còn là tiếng thì thầm.
- Mau lên.
Nghe thấy sự hoảng loạn không thể che giấu trong giọng hắn, Nguyên Túc lập tức xuống giường. Hắn bước nhanh đến cửa sổ, đưa tay đóng chặt cánh cửa đang bị gió thổi tung, sau đó lần mò đến giá nến, nhanh chóng châm lại ngọn lửa.
Ánh sáng vàng nhạt lập tức phủ xuống căn phòng.
Trần Chính vẫn ngồi trên giường, hai tay siết chặt chăn nhưng hơi thở đã dần bình ổn. Hắn cúi đầu, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày, chỉ là gương mặt vẫn còn trắng bệch.
Nguyên Túc không hỏi thêm, hắn chỉ đứng cách giường vài bước, lặng lẽ nhìn người nọ.
Một lúc lâu sau, Trần Chính mới ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn bất chợt dừng lại trên người Nguyên Túc. Không còn vẻ hoảng loạn ban nãy, thay vào đó là sự cảnh giác sắc bén, giống như đang cảnh cáo rằng tuyệt đối không được nhắc đến chuyện vừa rồi.
Nguyên Túc thoáng bối rối. Hắn vốn định hỏi xem rốt cuộc Trần Chính đã nhìn thấy gì,nhưng nhìn sắc mặt kia, lời đến môi lại đành nuốt xuống. Cuối cùng, hắn chỉ nhẹ giọng nói:
- Ta sẽ không nói với ai.
Trần Chính vẫn trừng trừng nhìn hắn. Nguyên Túc đành bổ sung:
- Chuyện đêm nay, ta coi như chưa từng thấy.
Lúc này Trần Chính mới thôi cảnh giác. Hắn im lặng một lát mới lạnh giọng lên tiếng:
- Quân tử nhất ngôn.
Thấy hắn vừa trải qua một phen kinh hãi, Nguyên Túc cũng không tiện xét nét giọng điệu ấy, chỉ khẽ gật đầu.
- Ta biết rồi.
Nói xong, Nguyên Túc trở về giường mình nằm xuống. Chỉ là trước khi nhắm mắt, Nguyên Túc vẫn không khỏi liếc sang người bên cạnh vài lần.
Trần Chính bấy giờ đã an ổn trong chăn nhưng sắc mặt vẫn chưa hoàn toàn khôi phục. Hắn kéo chăn đến ngang ngực, đôi mày cũng không còn nhíu chặt như trước chỉ có nét lo lắng vẫn còn vương ở đuôi mày mắt. Nguyên Túc lặng lẽ nhìn theo, mãi đến khi hơi thở của người nọ dần trở nên đều đặn, bản thân mới yên tâm nhắm mắt ngủ tiếp.
Sau hai tiếng gà gáy giữa màn đêm chật vật, cuối cùng mưa cũng đã nhẹ bớt, mặt trời thì vẫn còn núp sau chân mây. Lúc này Nguyên Túc theo thói quen mà thức dậy, bất giác khẽ giật mình trước sự xuất hiện bất ngờ của những thái giám trong cung. Họn họ áp sát lấy chiếc giường của hắn và Trần Chính. Người nào người nấy chỉ đứng im thin thít, lặng lẽ như những vong hồn.
Thấy hắn tỉnh dậy, Trần Chính lúc này y phục đã chỉnh tề ngồi bên bàn nước mới lên tiếng:
- Ngươi cũng dậy sớm vậy sao?
Bấy giờ Nguyên Túc mới thôi thất thần, thoáng bối rối mà kéo chăn che phần ngực đang hớ hênh của mình, lắp bắp nói:
- Ta… theo thói quen thôi!
Trần Chính cũng chỉ ừ ừ cho có lệ, hắn cũng ngại có hai người lạ đang đứng kia nên đành im lặng tiếp tục uống trà.
Một tiểu thái giám đứng bên cạnh Nguyên Túc thấy hắn tỉnh liền mĩm cười, vừa nói hắn vừa đưa y phục tới bên cạnh Nguyên Túc:
- Bẩm công tử, đây là y phục của ngài.
Nguyên Túc nhận lấy, cầm xấp đồ trên tay hắn cảm nhận được sự mềm mại của loại tơ dệt này, có phần mát mẻ lại không mỏng, liền cảm thán một câu:
- Vải này thật mát.
Vị thái giám kia chỉ cười, hắn nhẹ nhàng giải thích cho Nguyên Túc biết:
- Đây là loại vải mới mà thánh thượng bảo chúng nô tài đem đến cho các vị. Coi như là khích lệ tin thần ạ.
Nguyên Túc khẽ gật gù, ắt hẳn đây là đồng phục của bọn họ. Nhìn chất liệu này có lẽ là làm từ một loại cây thân thảo nào đó chứ không hẳn là lông thú. Khẽ miết trong lòng bàn tay, hắn cẩn thận cảm nhận từng chút xúc cảm truyền qua đầu ngón tay thon dài của mình, mãi đến khi chắc chắn không phát hiện điều gì khác thường mới chậm rãi đứng dậy thay y phục.
Thay xong, hắn cùng Trần Chính được hai thái giám nọ dẫn ra ngoài, bên ngoài chỉ lác đác một hai người nữa, có vẻ cũng là vừa mới tỉnh.
Bọn họ nhìn thấy hai người liền đứng sát lại, khẽ giọng thì thầm:
- Hai vị công tử cũng đã dậy rồi sao?
Trần Chính và Nguyên Túc khẽ gật đầu, người nọ thấy bọn họ dễ nói chuyện liền mạnh dạng than thở:
- Hai người không biết đâu! Sáng nay lúc ta tỉnh dậy đã thấy bọn họ mỗi người mỗi giường cứ nhìn chằm chằm bọn ta. Ta còn tính hét lên cơ, may mà đã bịt được miệng.
Người còn lại bên cạnh hắn nghe vậy liền trêu chọc:
- Cái đồ nhát cáy nhà ngươi. Bọn họ đã vào từ canh tư rồi mà lúc đó ngươi mới tỉnh. Ở ngoài chiến trường là ngươi chết lâu rồi đấy!
Người nọ phụng phịu đáp lại:
- Sao ta biết được chứ! Chẳng phải chỉ có người học võ như bọn ngươi mới có thân thủ như vậy. Trách ta làm sao được.
Người kia nghe vậy cũng bật lực mà chịu thua với lý lẽ này. Trần Chính đợi bọn họ nói xong mới lên tiếng hỏi:
- Bọn họ vào phòng chúng ta là có ý gì?
Nguyên Túc lúc này khẽ nghiêng người, cũng ghé vào bọn họ mà nói nhỏ:
- Ta đoán chắc là muốn thử xem chúng ta có cảnh giác không thôi. Đây chín mười phần là thử thách của bệ hạ rồi.
Trần Chính với mấy người kia nghe vậy cũng gật gù đồng tình. Trần Chính lúc này mới ý vị sâu xa mà nhìn lại Nguyên Túc:
- Ngươi cũng khá đó.
Nguyên Túc nghe câu này cảm thấy vừa giống như được khen lại vừa cảm thấy giống như bị coi thường, khoé môi giật giật mà cười cười.
- Nếu không phát hiện thì có làm sao không?
Người nhát gan khi nãy lên tiếng hỏi. Bạn của hắn khẽ thở dài rồi khoát tay lên vai hắn, dí đầu bọn họ gần hơn mới nhỏ tiếng nói:
- Chắc là một trận giáo huấn nữa đấy. Ngươi không thấy bệ hạ rất thích dạy dỗ chúng ta sao.
Lời này hắn vừa nói vừa kéo dài, vào tai Trần Chính khiến hắn thích thú mà cười khẽ, có vẻ hắn rất đồng ý với quan điểm này. Riêng Nguyên Túc thì không phản ứng gì, mặc cho bọn họ đang trêu đùa thánh ý sau lưng.
Bốn người chờ chừng hai khắc, cuối cùng cũng có thêm vài tốp người lần lượt được đưa tới. Bọn họ cũng được phát y phục giống hệt nhau. Thoáng nhìn qua, cả đám cứ như một bầy hạc vừa đáp xuống sân, sắc phục trắng toát từ trên xuống dưới. Đã vậy, bọn họ còn chẳng được phép đeo bất kỳ món trang sức nào, thành ra hơn hai mươi thiếu niên công tử vốn quen ăn sặc sỡ, giờ lại cứ thanh thanh nhã nhã mà túm tụm thành một đám.
Sau khoảng một canh giờ, trời cuối cùng cũng hửng sáng.
Đám học trò được xếp thành hàng. Lúc này đã có hơn hai mươi người, nhìn đi nhìn lại, ước chừng chỉ còn thiếu một, hai người nữa là đủ. Thế nhưng chờ mãi, hàng ngũ vẫn chẳng chịu đủ số.
Ban đầu còn có người kiên nhẫn, sau đó, có người bắt đầu đổi chân rồi lại có người lén lút ngáp. Đến cuối cùng, người nọ tựa vào người kia, người trước đỡ vai người sau, bộ dạng chẳng khác gì bị rút mất sức sống.
- Người cuối cùng đâu rồi?
- Không biết nha!
Một lát sau, cuối hàng truyền tới tiếng rì rầm.
- Là ai mà giờ này còn ngủ chưa dậy vậy?
- Nguyễn Dung phòng năm đấy!
- Ai đó kêu hắn dậy giùm đi, ta sắp tê hết chân rồi!
- Hắn ngủ kiểu gì mà đến giờ vẫn chưa dậy?
Mấy câu nói nối tiếp nhau, ban đầu còn cố giữ nhỏ tiếng, về sau càng lúc càng chẳng thèm che giấu. Thậm chí có người đã bắt đầu quay sang nhìn về phía hậu viện, ánh mắt đầy vẻ bất mãn. Nghe những lời bất mãn này, đám người thường ngày theo sau Nguyễn Dung cũng chỉ biết im lặng cúi đầu, không một ai phản bác nỗi.
Không lâu sau, từ phía hậu viện cuối cùng cũng truyền đến tiếng động. Cánh cửa phòng số năm chậm rãi mở, Nguyễn Dung từ bên trong ung dung bước ra.
Khác hẳn với dáng vẻ mà mọi người đang chật vật, hắn lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo. Một thân bạch y được mặc ngay ngắn, vạt áo phẳng phiu, đai lưng chỉnh tề, mái tóc đen cũng được buộc gọn gàng, chẳng còn chút dấu vết nào của người vừa mới ngủ dậy. Sắc mặt hắn hồng hào, làn da căng mịn, đôi mắt sáng trong, thần thái rạng rỡ đến mức trông chẳng khác nào vừa được nghỉ ngơi một đêm thật ngon.
Cả hàng người nhìn hắn. Thấy những ánh mắt không mấy vui vẻ kia hắn chớp mắt một cái, rồi chậm rãi bước tới. Nguyễn Dung nhìn một vòng, ánh mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu.
- Các ngươi... dậy sớm thế sao?
“...”
Không một ai đáp. Hắn vậy mà còn thật lòng hỏi thêm:
- Sao không ngủ thêm một chút? Ngủ ngon không?
Lời này vừa dứt, bầu không khí lập tức trở nên kỳ quái. Một người đứng gần đó nghiến răng đến mức quai hàm cũng căng lên. Người nọ nhìn hắn, rồi nhìn đôi mắt sáng ngời, sắc mặt hồng hào của hắn, cuối cùng lại cúi xuống nhìn đôi chân đã đứng đến tê dại của mình. Một cơn tức không biết từ đâu xộc thẳng lên đầu.
- Ngươi có biết bọn ta đứng đây chờ ngươi bao lâu rồi không? Vì ngươi mà bọn ta không thể vào lớp đấy!
Tiếng trách móc lập tức nổi lên tứ phía. Đám người thường ngày đi theo Nguyễn Dung lúc này chỉ biết cúi đầu, không một ai dám lên tiếng bênh vực. Bọn họ hiểu rất rõ, lúc này mà mở miệng, e rằng ngay cả mình cũng bị kéo vào. Nguyễn Dung bị vây giữa một đám người đang nổi giận, nhất thời có chút luống cuống. Hắn nhìn trái nhìn phải, cuối cùng như nhớ ra ai đó, lập tức quay đầu tìm kiếm.
Ánh mắt vừa chạm đến Nguyên Túc, hắn liền bước nhanh tới.
- Nguyên Túc!
Nguyên Túc còn chưa kịp phản ứng, Nguyễn Dung đã sà đến bên cạnh, túm lấy tay áo hắn, vẻ mặt vô tội như thể bản thân mới là người bị bắt nạt.
- Sao vậy? Ta không biết gì hết.
Không ít người nhìn cảnh này mà hận không thể nhấc hắn ném thẳng ra ngoài sân. Nguyên Túc bị hắn kéo đến có chút bất đắc dĩ, đành đưa tay đỡ lấy người nọ rồi nhỏ giọng giải thích:
- Bọn ta đã dậy từ hai canh trước. Phải đủ người mới được vào lớp. Bây giờ đã trễ một canh giờ rồi.
- Hả?
Một tiếng kinh ngạc thật lớn bật ra từ miệng Nguyễn Dung.
Hắn lập tức quay đầu nhìn trời, rồi lại nhìn đám người trước mặt. Sau một hồi tính toán trong đầu, vẻ mặt hắn cuối cùng cũng thay đổi. Nguyễn Dung lập tức đứng thẳng người, hai tay chắp lại trước ngực, cúi đầu xin lỗi.
- Xin lỗi. Ta không biết sẽ phải chờ đủ người.
Người nọ tức đến bật cười. Nguyễn Dung bị mắng cũng chẳng dám cãi, chỉ lén nhìn xuống đôi chân của mình, rồi lại nhìn sắc mặt khó coi của mọi người. Hắn im lặng một lúc, cuối cùng nhỏ giọng hỏi:
- Vậy... ta có bị phạt không?
“...”
Lần này cả đám thật sự muốn đánh hắn.
Đúng lúc ấy, một vị thái giám mặc quan phục màu tím bước tới. Thấy số người đã đủ, hắn cũng không để đám thiếu niên tiếp tục ồn ào, lập tức mở xấp giấy trên tay.
- Chư vị công tử đã có mặt đủ, ta xin thông báo vài việc như sau…
Cả sân lập tức yên tĩnh. Người nọ đảo mắt qua hàng người rồi mới chậm rãi nói:
- Phòng mười một, Nhậm Nam và Nguyễn Việt Hào là hai người dậy sớm nhất nhưng không phải người phát giác sớm nhất, tích hai thẻ. Phòng hai là phòng thức dậy tiếp theo, tích hai thẻ. Riêng Trần Chính là người phát giác sớm nhất, được thưởng riêng một thẻ.
Lời vừa dứt, không ít người lập tức quay sang nhìn Nguyên Túc và Trần Chính. Nguyên Túc chỉ khẽ mĩm cười đáp lại, riêng Trần Chính thì không nói gì, sắc mặt vẫn bình thản, nhưng khóe môi rõ ràng hơi nhếch lên.
Thái giám tiếp tục đọc tên những người còn lại. Đến lúc ấy, đám thiếu niên mới thực sự hiểu ra dụng ý phía sau mọi chuyện.
Quả nhiên, từ lúc những thái giám lặng lẽ bước vào phòng giữa canh tư, đến việc từng người bị âm thầm quan sát mà chẳng hay biết, tất cả đều đã nằm trong tính toán của thánh thượng. Ngay cả việc cố tình để bọn họ đứng chờ đến khi đủ người, tưởng chừng chỉ là một sự chậm trễ vô nghĩa, hóa ra cũng là một phần của phép thử.
Mười lăm gian phòng, mười lăm nhóm người, mỗi phòng đều có số thẻ của riêng mình. Mỗi ngày sẽ có rất nhiều nhiệm vụ bất ngờ để tích thẻ. Đến khi số thẻ của cả phòng tích đủ mười, hai người trong phòng liền có thể rời Quốc Tự một ngày.
Nghe đến đây, Nguyễn Dung lập tức dựng thẳng tai. Hắn tính toán một hồi, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng:
- Sao có mười lăm phòng mà chỉ ba phòng đầu được thưởng?
Vài tiếng rì rầm hướng ứng vang lên.
Vị thái giám đứng đầu cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Hắn khép xấp giấy trong tay, sắc mặt lập tức trầm xuống.
- Chư vị công tử nghĩ rằng mình đáng được nhận thưởng sao?
Tiếng nói không lớn, nhưng cả sân lập tức im bặt. Hắn nhìn từng người một, ánh mắt sắc bén đến mức những người vừa còn than thở cũng theo bản năng đứng thẳng lưng.
- Nếu hôm nay không phải trong nội cung, mà là ngoài chiến trường, chỉ với chút phòng bị này, các vị đã sớm bỏ mạng từ lâu rồi.
Không ai dám lên tiếng cãi lại, giọng hắn càng lúc càng nghiêm:
- Người lạ tiến vào phòng cũng không biết. Có người đứng ngay bên giường mà vẫn ngủ say. Đến khi tỉnh lại còn không biết mình đã bị người khác quan sát từ bao giờ.
Nói đến đây, ánh mắt hắn lướt qua Nguyễn Dung, Nguyễn Dung lập tức cúi đầu.
- Còn không biết xấu hổ mà xin xỏ?
Mấy người vừa rồi còn định lên tiếng lập tức ngậm miệng.
- Thánh thượng ban ân cho các vị được lưu lại Quốc Tự, là muốn các vị học cách tự mình sinh tồn, chứ không phải để các vị tiếp tục giữ thói quen của những công tử thế gia. Từ hôm nay, tất cả đều phải chấn chỉnh.
Vị thái giám nói xong cũng không cho bọn họ thêm thời gian để thắc mắc, chỉ phất tay ra hiệu cho người phía sau dẫn đường.
Đám thiếu niên lập tức nối đuôi nhau đi theo không còn ai dám nhắc đến chuyện thẻ thưởng nữa.
Dọc theo hành lang, tiếng bước chân nối tiếp nhau vang lên giữa khoảng sân còn đọng nước mưa, từng tiếng rất khẽ nhưng trong bầu không khí yên tĩnh lại nghe rõ mồn một. Không ai nói chuyện. Những lời quát mắng vừa rồi vẫn còn quanh quẩn bên tai, khiến đám người vốn đã mỏi mệt nay càng thêm dè dặt.
Quốc Tự rộng hơn bọn họ tưởng nhưng càng đi sâu vào trong, cảnh vật lại càng vắng vẻ. Những mái hiên nối dài, những bức tường cao quá đầu người, cây cối rậm rạp sau màn mưa khiến nơi này chẳng có vẻ gì giống một nơi dùng để dạy học. Thỉnh thoảng đi ngang qua một gian điện bỏ trống, vài người còn vô thức liếc vào bên trong, rồi lập tức quay mặt đi.
Từ lúc bước chân vào Quốc Tự, trong lòng bọn họ ít nhiều đều có một sợi dây vô hình căng chặt. Đêm qua còn có người lẻn vào phòng mà bọn họ không hề hay biết, sáng nay lại bị bắt đứng chờ hơn một canh giờ chỉ vì một người chưa tỉnh. Những chuyện ấy khiến tất cả đều hiểu rõ, nơi này tuyệt đối không phải chỗ để bọn họ an nhàn sống qua ngày.
Thế nhưng đi được một đoạn, có người vẫn không nhịn được mà thấp giọng hỏi:
- Hôm nay thật sự phải học sao?
Người bên cạnh nhìn quanh rồi mới đáp:
- Thái giám đã nói vậy, chẳng lẽ còn giả được?
- Ta không nói chuyện học. Ý ta là... ai dạy?
Câu hỏi vừa rơi xuống, mấy người gần đó lập tức im lặng. Nếu là những vị tiên sinh tầm thường, hiển nhiên không cần phải đưa cả đám vào tận Quốc Tự. Nhưng nếu thật sự là một vị đại nho có danh vọng, thì việc được người như vậy chỉ điểm cũng không phải chuyện xấu.
Một người khẽ nói:
- Có lẽ là Quốc Tử Giám tế tửu.
- Nếu được vậy thì tốt.
- Ta nghe nói trong cung còn có mấy vị tiên sinh từng dạy các hoàng tử.
Nguyễn Dung đi phía sau Nguyên Túc, nghe đến đó cũng khẽ gật đầu. Hắn vốn chẳng thích dậy sớm nhưng nếu người dạy thật sự là một bậc học vấn uyên thâm, chuyến này có lẽ cũng không hoàn toàn vô ích.
Chỉ có Trần Chính từ đầu đến cuối không nói gì. Hắn nhớ lại dáng vẻ thâm sâu khó lường kia của Lý Minh Du lòng hắn chẳng những không nhẹ đi mà ngược lại càng thêm nặng. Nếu thật sự chỉ muốn dạy học, vị hoàng đế kia cần gì phải đích thân đưa bọn họ đến Quốc Tự?
Đoàn người cuối cùng dừng trước một gian học đường.
Cánh cửa vừa mở, bên trong lập tức hiện ra những dãy bàn thấp được sắp ngay ngắn. Trên án lại lạ lùng mà trống không, văn phòng tứ bảo cần dùng đều không thấy chuẩn bị. Mọi thứ xung quanh đều được dọn dẹp sạch sẽ, tươm tất nhưng chẳng hiểu vì sao càng nhìn càng khiến người ta thấy lạnh lẽo.
Đám thiếu niên lần lượt bước vào. Bọn họ tự tìm vị trí rồi ngồi xuống, thỉnh thoảng chỉ có tiếng ghế gỗ khẽ động.
Nguyên Túc ngồi gần cửa sổ, Trần Chính thì ngồi ở bên cạnh hắn. Nguyễn Dung không tranh được đành tìm một chỗ phía sau, nhưng hôm nay hắn hiếm khi không gây chuyện. Hắn ngồi xuống, lưng thẳng hơn bình thường, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa.
Tất cả đều đang trông chờ. Cứ như bọn họ đang cố trông chờ một hy vọng sống nào đó.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Ngoài hành lang cuối cùng cũng truyền đến tiếng bước chân. Không biết là ai nhưng chỉ trong chớp mắt, cả gian phòng đã yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa nhỏ giọt ngoài mái hiên.
Một thái giám bước vào trước. Hắn đứng sang một bên, cúi người.
- Bệ hạ.
Chỉ hai chữ ấy thôi cũng đủ khiến cả gian phòng đang còn chút xôn xao lập tức chìm vào im lặng. Hơn hai mươi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía cửa, có người còn tưởng mình nghe nhầm, mãi đến khi một bóng người quen thuộc chậm rãi bước qua ngạch cửa, sắc mặt mới lần lượt thay đổi.
Trần Chính gần như theo bản năng ngồi thẳng lưng, bàn tay đang đặt trên mặt bàn cũng siết lại. Nguyễn Dung ở phía sau thì ngây người, đôi mắt mở lớn, vẻ mặt chẳng khác nào vừa nhìn thấy chuyện không thể xảy ra. Nguyên Túc cũng nhìn theo, trong lòng thoáng chùng xuống.
Người bước vào không mang theo nghi trượng, cũng chẳng mặc long bào. Hắn chỉ khoác một thân huyền y giản dị, mái tóc được buộc gọn phía sau, bên hông đeo một miếng ngọc không quá bắt mắt. Nếu không có thái giám vừa hành lễ, e rằng giữa một đám người bình thường, chẳng ai nghĩ hắn chính là người đang ngồi trên ngai vàng. Nhưng cũng chính vì không có những thứ phô trương ấy, sự hiện diện của hắn lại càng khiến người ta không thể xem nhẹ.
Lý Minh Du thong thả bước vào học đường, ánh mắt lướt qua từng người.
- Ngồi đi.
Đám người lúc này mới như được giải khỏi một đạo lệnh vô hình, đồng loạt ngồi xuống.
Sau khi các học trò dần ổn định hơn, Lý Minh Du lúc này mới lên tiếng nói:
- Sáng nay cảm thấy thế nào?
Lời này hỏi ra như nhắc lại cơn cực hình ban sáng, những gương mặt ngồi dưới không kiềm được mà biến hóa, muôn hình vạn trạng.




