chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 2: Căn biệt thự ấy (1)

Vội vã rời khỏi nhà, Minh đến căn biệt thự vào lúc 6h30. Lúc này, Thành đã dậy khá sớm, anh ta ra mở cửa, giúp cô dắt xe vào và mời cô uống cà phê.

"Cảm ơn anh."

"Không có gì." Anh ta có vẻ bớt lạnh lùng hơn một chút. Ngồi đối diện Minh ở chiếc bàn trong bếp, anh khẽ đẩy một tờ giấy đến tay cô. Trên mảnh giấy là một số lưu ý mà Thành ghi lại.

Điều đầu tiên, hãy cứ mặc cho Trang ngủ, đừng đánh thức cô ấy, nhưng cũng nên để mắt đến cô ấy một chút, bởi cô ấy khá nghịch. Nếu có thể, hãy cùng cô ấy làm vòng tay.

Điều số hai, Trang thích đi chân đất, không thích đi dép, đừng quá cưỡng ép cô ấy phải đi dép. Khi lau nhà, hãy dỗ cô ấy một chút.

Tiếp theo, về hoa quả, có một số loại không nhất thiết phải gọt ra ăn, Trang thích cầm tay thưởng thức.

Thêm nữa, trong hôm nay hãy dọn dẹp hầm nhà, và lưu ý nếu hàng xóm có sang thăm, đừng nói chuyện với họ.

Và tuyệt đối không mở căn phòng cuối hành lang.

Đọc xong, có điều cũng khiến Minh ngạc nhiên một chút, vì trong tưởng tượng của cô thì Trang bị liệt, không đi được.

"Tôi cứ nghĩ cô ấy không thể di chuyển."

"Sao cô nghĩ vậy?" Thành nhấp một ngụm cà phê.

"Vì anh đã nói cô ấy từng bị thương nặng." Minh thoáng bối rối.

"Vì cô thấy cô ấy chỉ ngủ à? Điều này đâu có nghĩa là tôi không chữa cho cô ấy và cô ấy không đi được. Trang đi khập khiễng một chút."

"Xin lỗi đã vội đoán bừa." Minh nhìn vào mảnh giấy lần nữa, thoáng thấy Thành đứng dậy, anh ta ra hiệu chỉ căn hầm cho cô.

Minh đứng dậy, lẽo đẽo đi theo. Lối xuống hầm nằm trong một nhà kho nhỏ, bên cạnh nhà vệ sinh tầng 1. Với quan sát của Minh, cô chủ yếu thấy sách vở, bìa và vài món đồ chơi cũ ở đây.

Thành mở cửa, một lối đi xuống hầm hiện ra. Cầu thang bằng gỗ nâu sẫm có vẻ cũng khá mới, nhìn không phải kiểu cũ kỹ. Anh bật công tắc đèn, căn hầm hiện lên khá sáng sủa và gọn gàng, nhưng phải công nhận nó đầy bụi. Sàn thang và sàn hầm khá bụi bặm. Lúc đi xuống, trái với cầu thang trông khá mới, gạch trên tường lại cho thấy có vẻ hầm này đã có từ lâu. Trên tường, không hề có gạch đá ốp lát, mà chỉ có kiểu gạch xây dựng đơn thuần, cùng những vết xi măng đan xen vào đó. Vậy nên, khi nhìn thoáng qua, Minh có cảm giác lạnh lẽo.

Đi xuống cùng Thành, Minh thấy một ít nội thất cũ. Trên một bàn học gỗ cũ là những album ảnh được nhét đầy. Bên cạnh đó là một tủ đựng đồ gỗ có thiết kế kiểu lâu đời, khi mở ra là cả một đống băng VHS, những cuộn băng chỉ có ở thập niên 90. Trên một bàn gỗ khác là một đống đĩa CD cùng vài con thú bông, ngoài ra còn có một con lật đật cỡ lớn đầy bụi. Minh thoáng phẩy tay xua bụi trong không khí, nhưng Thành thì không như vậy, có lẽ vì anh ta cũng quá quen rồi.

"Tôi bận quá, và Trang cũng có vấn đề nên chúng tôi đã không thể dọn dẹp. Công việc là chỉ cần dọn bụi thôi, có máy hút bụi dưới này, và một ít khăn, bình xịt ở đây."

Thành mở một cửa tủ khác ra, cho Minh nhìn xem. Đồ đạc dưới tủ cũng được xếp gọn.

"Như cô thấy đấy, không phải cái nào cũng dùng được máy hút bụi, cô nên lấy ra, xịt ít nước vào rồi lau lại, như vậy sẽ ổn hơn."

"Tôi hiểu rồi."

Minh nhìn lướt qua một lượt, cô thầm nghĩ hẳn việc này sẽ tốn thời gian cả buổi sáng, vì cũng khá nhiều đồ. Riêng CD và băng VHS, sao mà lau sạch từng cái được nên cũng thật khó. Chưa kể còn phải để ý Trang nữa.

"Vậy đó." Thành hắng giọng. "Nếu cô đã hiểu, tôi đi làm đây, nhớ để ý Trang."

Minh khẽ gật đầu, cô tiễn Thành ra cửa, anh ta khoác một chiếc áo len đen rồi lái xe hơi rời đi.

Minh ngước nhìn đồng hồ, mới tầm 7h sáng, còn rất sớm. Cô toan dọn trên gác trước rồi mới xuống kho sau. Nghĩ vậy, cô bước lên tầng 2. Tuy mang tiếng là có hai người ở nhà, nhưng thực chất Minh chỉ có cảm giác một mình, vì Trang đang ngủ. Tiến đến phòng Trang, cô khẽ gõ cửa, nhưng nhanh chóng nhận ra cửa phòng không hề khóa.

"Tôi xin phép nhé." Minh khẽ đẩy cửa bước vào. Trang vẫn đang say ngủ trên giường, nhưng sàn phòng cô thì vương vãi các hạt cườm. Trên tờ giấy nãy có nhắc đến việc làm vòng tay, chắc do Trang thức khuya vì việc đó. Minh tạm thu dọn lại, sau đó để các hộp nhựa lên bàn. Dọn dẹp xong, cô khẽ đóng cửa lại, đi ra.

Ở cả hành lang tầng 2 này có 5 phòng. Một phòng cuối hành lang bị cấm, một phòng của Thành để anh ta làm việc, một phòng của Trang, một phòng ngủ cho khách, một nhà vệ sinh khá rộng, bên trong có bồn tắm, bên ngoài là ban công có máy giặt.

Như vậy, dưới tầng một có phòng khách, phòng bếp, một phòng giải trí, một nhà vệ sinh và lối dẫn xuống hầm ở nhà kho nhỏ.

Có một cầu thang nữa ở tầng hai, nhưng dẫn lên là sân thượng để phơi đồ, và có một bồn nước bên trên, ngoài ra không còn gì khác. Thật ra, với Minh thì lên đây nhìn thấy vườn hồng ở sau nhà rõ hơn nhiều. Việc trồng nhiều thế này hoàn toàn có thể bán để có thêm thu nhập được, nhưng không hiểu sao anh ta lại muốn đốt. Điều này đẩy thắc mắc của Minh lên cao nhưng cô chưa muốn hỏi ngay, cô muốn quan sát thêm căn biệt thự này xem sao đã.

Do nhà kho có vẻ tốn nhiều thời gian nên Minh quyết định dọn tầng hai trước. Đầu tiên là kiểm tra có đồ gì cần giặt không, và cô thấy có một ít, vậy nên Minh cầm lấy cho vào máy giặt. Tiếp theo, trong lúc chờ, Minh quét dọn các phòng. Quả nhiên, dọn dẹp một căn nhà rộng thật tốn sức, nhưng cô nghĩ nếu dùng máy hút bụi ở tầng này thì Trang tỉnh mất, nên Minh tính đem máy hút bụi dùng ở tầng một sau.

Cô gái của chúng ta cứ chăm chỉ làm việc như vậy. Thế nhưng, là con người mà càng bảo không được làm cái gì thì họ càng tò mò. Cửa phòng cuối hành lang đóng kín, không thể dịch chuyển. Vậy nên, Minh tò mò đưa mắt nhìn vào qua lỗ khóa cửa. Bên trong tối om, không có gì. Lúc này, cô lại nghĩ chắc Thành giấu gì đó quan trọng nên anh ta muốn làm quá lên một chút thôi.

Nhưng sau đó, Minh nghe dưới nhà có tiếng gì đó. Có tiếng như đổ một cái gì đó xuống sàn, kêu cộc một tiếng.

"Gì đây?"

Minh khẽ lẩm nhẩm rồi đi xuống xem sao, nhưng cô ngó quanh, chẳng có gì. Ở đây, ngoài trừ phía trong các phòng ngủ và nhà vệ sinh thì mọi nơi khác đều có camera. Nhưng có chỗ khác, Minh thoáng nhớ là không có, là tầng hầm khi nãy. Cửa hầm nãy giờ vẫn mở. Cô đi xuống nhìn, con lật đật cỡ lớn bị lật đổ. Minh thoáng chợt hiểu đây là lý do nó bị tống vào hầm, vì nó đã hỏng. Đầu của con lật đật đập hẳn xuống đất, cho thấy phần thiết kế đáy của nó đã hỏng. Minh dựng nó lên, cũng có chút khó vì giờ nó không giữ được thăng bằng nữa. Nhưng bản thân cô thoáng sợ hãi, nét mặt có chút nhăn lại, tay có hơi run, bởi vì trực giác của cô cho thấy có cảm giác lạnh gáy ở nơi này. Cô nhìn một số thú bông ở tầng hầm, chúng bụi bặm vô cùng. Nổi bật là một con thỏ bông có đeo một vòng cổ chó. Cái vòng cổ rộng hơn cổ thỏ bông thấy rõ, bám đầy bụi. Minh xoay lại, trên vòng cổ chó có dòng khắc chữ khá rõ.

"Của Nâu tài giỏi (1977-2007)."

Minh thoáng giật mình, đây là vòng cổ chó, nhưng mốc thời gian lại đến 30 năm?

Liệu có chú chó nào sống đến 30 năm ư?

Chỉ nghĩ đến thôi cũng khó tưởng tượng được. Minh nhìn chiếc vòng, băn khoăn lo lắng, chìm trong suy nghĩ.

Phía sau, một bóng đen, chỉ là một bóng đen hình dạng một chú chó, đang ngồi quan sát cô từ trong góc hầm.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về toàn bộ chương — không gắn với một đoạn cụ thể.

Chưa có bình luận chương.

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Tình Yêu Từ Hoa Hồng

Chương 2: Căn biệt thự ấy (1)·Thu Hà

0:00 / 0:00